Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3721 lượt.

cho cô, ít nhất để cô có chút đề phòng.
"Là ai bảo cô lấy bản vẽ đi?" An Nhiên nhàn nhạt hỏi, thật ra thì trong lòng đã lờ mờ đoán được.
Trần Trừng nhìn cô một lúc lâu, mới mở miệng nói: "là tổng giám."
Có hôm Hoàng Đức Hưng gọi cô vào phòng làm việc của ông ta, như là đã sớm cho người điều tra tình cảnh của gia đình cô, nói sẵn sàng cho cô mười vạn, chỉ cần cô lấy bản thiết kế từ chỗ Cố An Nhiên giao cho ông ta, ông ta có thể giao tiền mặt cho cô ngay tại đây, ngoài ra cũng có thể bảo vệ cô, không cho điều tra chuyện này. Cho nên trong sự thúc giục từ gia đình, cô thật sự không có cách nào. Đêm đó anh trai gọi điện nói nếu không làm phẫu thuật thì bệnh tình sẽ nguy kịch, cô khó chịu chỉ có thể trốn ở góc cầu thang khóc, đêm đó cô chờ sau khi An Nhiên đi rồi liền gọi cho Hoàng Đức Hưng, nói cho ông ta mình có thể trộm bản vẽ cho ông ta, nhưng mà đêm đó ông ta phải đưa cho cô mười vạn đồng, bởi vì thực sự cô không chờ được nữa rồi.
Hoàng Đức Hưng đồng ý rất sảng khoái, hơn chín giờ đêm đó bọn họ gặp mặt ở quán cà phê đối diện công ty, cô giao bản vẽ cho Hoàng Đức Hưng đồng thời Hoàng Đức Hưng cũng giao số tiền kia cho cô đúng hẹn, đêm đó cô liền trực tiếp nói từ chức với Hoàng Đức Hưng, sau đó sáng sớm hôm sau liền ngồi xe lửa chạy về quê, hai ngày này bệnh tình của mẹ chuyển biến tốt đẹp, mà cô càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có gì đó không bình thường, cho nên mới trở về Giang Thành, trở lại liền đi nói chuyện với trợ lý văn phòng tiểu Lệ, hỏi chuyện hai ngày hôm nay, thế mới biết thì ra là trong ngày mình rời đi, buổi sáng phòng mẫu sập, mà dự án trang viên thể thao cũng tuyên bố thất bại. Cô không hiểu mục đích của Hoàng Đức Hưng khi làm thế là gì, hạng mục trang viên thể thao lớn như thế, nếu thành công không những giành được những hạng mục trọng điểm cho sáu tháng cuối năm, hơn nữa có thể mở rộng quy mô thị trường cho công ty ra nước ngoài, nhưng mà ông ta lại tự mình bày ra kế hoạch hủy hạng mục này! Thật sự khiến người ta khó hiểu, khó có thể tưởng tượng nổi.
"Ha ha." An Nhiên cười lạnh, chỉ thản nhiên nói: "phải không." Cô chỉ đoán chuyện này Hoàng Đức Hưng nhất định biết, nhưng không ngờ đến thì ra là chuyện này căn bản là do một tay ông ta sắp đặt, thật sự nực cười.
"Chị Cố?" Trần Trừng nhìn cô, hơi lo lắng hỏi: "chị . . . . không sao chứ?"
An Nhiên quay đầu, chỉ nhàn nhạt nhìn cô ta một cái, khẽ nói: "bản vẽ kia bây giờ đang ở trong tay Hoàng Đức Hưng sao?" Giọng nói rất bình thản, bình thản đến mức khiến người ta không nghe ra chút tâm tình.
"Em không biết, nhưng mà hồi đó đúng là em giao bản vẽ cho tổng giám." Cụ thể thể sau khi lấy được bản vẽ, ông ta sẽ giao cho ai, cô hoàn toàn không biết.
An Nhiên không nói gì nữa, bưng chén nước trắng nhân viên phục vụ đưa lên, ngửa đầu khẽ nhấp. Sau đó đứng dậy, thản nhiên nhìn cô ta, chỉ nói: "cám ơn cô hôm nay đã nói ra toàn bộ, nhưng mà khuyên cô một câu, sau này đừng vì tiền mà làm chuyện trái lương tâm." Nói xong, thì không quay đầu lại liền xoay người rời đi.
Khi về đến công ty, vừa mới vào đại sảnh công ty, vừa vặn gặp phải Hoàng Đức Hưng chuẩn bị ra ngoài.
Thậm chí An Nhiên còn chưa mở miệng, Hoàng Đức Hưng đã cười cười chào hỏi cô: "vừa mới ra ngoài về?"
An Nhiên gật đầu, không nói thêm nửa chữ, vẻ mặt nhìn ông ta lập tức đạm mạc xa cách. Dường như ông ta có việc vội đi, chỉ nhắc cô, hi vọng cô sẽ suy nghĩ, hi vọng cô có thể nhanh chóng trả lời ông ta.
Lại trở lại phòng làm việc, An Nhiên sững sờ ngồi trước bàn làm việc suy nghĩ.
Cô sẽ không suy nghĩ chuyện Hoàng Đức Hưng yêu cầu, cô ghét những thủ đoạn bất chính như thế, cô vẫn cảm thấy không cần thiết phải cầu thị, nếu anh có thực lực thì đi tranh giành, chỉ cần anh có thực lực, sẽ không sợ không giành được, ngấm ngầm đi cửa sau thế này căn bản không tuân theo nguyên tắc công bằng, đương nhiên cô biết có rất nhiều người sẽ làm như thế, nhưng mà người khác là người khác, cô không muốn làm thế, nói là cứng nhắc cũng tốt, không linh hoạt cũng được, cô thừa nhận cô thực sự là người rất khó tính.
Bắt đầu suy nghĩ rời đi, nhưng nếu làm như thế, đoán chừng ‘Chân Thành’ sẽ truy cứu trách nhiệm của cô trong chuyện sự cố sụp phòng mẫu và bản thiết kế biến mất.
Nước cờ này của Hoàng Đức Hưng rất hèn hạ, nhưng mà cũng rất cao minh, lúc này cô rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, không đi, thì phải nghe ông ta nói chuyện hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố với Tô Dịch Thừa. Nếu quyết tâm muốn đi, những gì cô gây dựng trong ngành kiến trúc lâu như thế coi như uổng phí, sau này vì hạng mục này mà thanh danh trong ngành của cô cũng sẽ bị hư hại, vì nếu cô đoán không nhầm, thì hiện nay Hoàng Đức Hưng không muốn điều tra công khai, cô đi, đoán chừng toàn bộ trách nhiệm đổ dồn lên người cô, đến lúc đó hẳn là phòng mẫu sập xuống phải vì bị động tay động chân, bản thiết kế biến mất không phải vì bị lấy trộm, mà là biến thành cô thiết kế sai lầm, sau đó cố ý hủy bỏ bản thiết kế để trốn tránh trách nhiệm!
Xoa bóp chân mày có chút đau nhức, cô thật sự ghét nhữn