Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3733 lượt.
lúc yêu đương thì chỉ số thông minh của con gái là bằng không, theo cô thấy bây giờ, chỉ số thông minh của người đàn ông làm cha đừng nó là không, thế này căn bả là âm, nhớ tới Tô Dịch Thừa ngày xưa lý trí cỡ nào, có thể đứng từ góc độ người khác xem xét vấn đề, sau đó có nhận định chính xác mỗi một sự việc. Nhưng mà bây giờ nhìn lại, ở đâu còn nửa điểm thông minh, toàn bộ giống như đứa trẻ vậy, hỏi vấn đề không có đáp án.
Mỉm cười nhìn anh, buồn cười hỏi: "vậy anh muốn con trai hay con gái?"
"Đương nhiên là con gái!" Tô Dịch Thừa nhanh chóng tiếp lời, hầu như không cần suy nghĩ, liền há miệng trả lời rồi.
Nhìn anh, An Nhiên ra vẻ tức giận, bất mãn nói: "hừ, em thấy anh căn bản là nhớ mãi không quên tiểu tình nhân của anh!"
Tô Dịch Thừa sửng sốt, khó hiểu nhìn cô, một lúc lâu không phản ứng được, cái gì tiểu tình nhân, anh có tiểu tình nhân ở đâu!
An Nhiên cố ý lấy tay chọc chọc anh, mệng lẩm bẩm: "người ta nói con gái là tình nhân kiếp trước của cha, anh nói anh thích con gái như vậy, còn không phải là nhớ tiểu tình nhân của anh a!"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cười to ra tiếng, sau đó một tay ôm cô vào trong lòng, nhẹ giọng nói bên tai cô: "anh thích mẹ của tiểu tình nhân hơn."
"Phốc." An Nhiên cười, lấy tay đẩy vai anh, nói: "Tô lãnh đạo, khẩu vị anh rất nặng nha!"
Tô Dịch Thừa chỉ cười, tay vuốt lên mái tóc không tính là quá dài của cô, một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói bên tai cô: "An Nhiên, cám ơn em!" Cám ơn cô sẵn lòng mang thai đứa con của anh, cám ơn cô mang đến cho anh trải nghiệm tốt đẹp này. Anh sẽ thật quý trọng hạnh phúc mình đang có này.
An Nhiên lắc đầu, lẳng lặng tựa vào trong lòng ngực của anh, tay vòng qua thắt lưng gầy gò của anh, muốn nói cám ơn nên là cô mới phải, vào lúc cô không hề ôm kỳ vọng gì với hôn nhân, là anh săn sóc cho cô sự ấm áp chân thật nhất, khiến cô cảm giác được thì ra là hạnh phúc có thể đơn giản như vậy, không cần sôi nổi ồn ào, bình thường nhàn nhạt mới là cuộc sống.
Hai người cứ ôm chặt nhau như vậy, hưởng thụ giờ khắc yên lặng và an tường này.
Đến khi Tô Dịch Thừa lại từ trong phòng đi ra, đã chuyện của gần một tiếng sau rồi, An Nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, Tô Dịch Thừa nhìn cô nằm xuống, rồi mới đứng dậy ra ngoài chuẩn bị đi mua chút thức ăn, như vậy khi AN Nhiên tỉnh là có thể ăn luôn.
Tô Dịch Thừa vừa mở cửa đi ra, thì Lâm Lệ đang định gõ cửa muốn đi vào. Gặp anh đi ra ngoài, Lâm Lệ thò người vào nhìn trong phòng một chút, nhỏ giọng hỏi: "An tử ngủ thiếp đi?"
Tô Dịch Thừa gật đầu: "vừa mới ngủ."
Lâm Lệ hiểu rõ gật đầu, giơ cháo loãng và chút thức ăn trong tay vừa mới mua từ bên ngoài, bĩu môi nói: "còn định để cô ấy ăn xong rồi mới nghỉ ngơi chứ, xem ra chỉ có thể đợi cô ấy tỉnh lại đã muộn." Nói xong đưa đồ trong tay cho Tô Dịch Thừa, nói: "vậy thì giao cho anh, chờ lát nữa An tử tỉnh thì anh cho thức ăn vào nước sôi hâm nóng lên cho cô ấy ăn."
Tô Dịch Thừa đưa tay nhận lấy, nhìn cô ấy gật đầu, nói, "cám ơn." Khó trách An Nhiên coi cô ấy là bạn tốt nhất, chuyện người chồng như anh chưa nghĩ tới, thì cô ấy đã chú ý tới rồi.
"Muốn nói cám ơn nên là tôi, An Nhiên giấu anh kỹ quá, vẫn không có cơ hội gặp mặt, lần này cuối cùng là đã gặp, thật rất cảm ơn lần trước và lần này anh đã giúp đỡ, cám ơn!" Lâm Lệ nói rất chân thành, cô thật lòng biết ơn.
Tô Dịch Thừa cười nhạt, chỉ nói: "không có gì, cũng là tiện tay mà thôi, vả lại, cô là bạn An Nhiên, thế cũng chính là bạn của tôi."
Lâm Lệ nhìn anh một lúc lâu, mới hơi cảm khái nói: "An tử gặp được anh, thật là may mắn ."
"Tôi gặp được An Nhiên, cũng là vận may của tôi." Tô Dịch Thừa thản nhiên nói. Chỉ chỉ băng ghế cạnh tường: "ngồi xuống nói chuyện một chút đi."
Lâm Lệ gật đầu ngồi xuống, có chút cảm khái nói: "có lẽ tất cả đều đã được định trước, hai người các anh đã từng trải qua đau khổ và thất bại, cuối cùng đã gặp được nhau."
"Không chỉ chúng tôi, tất cả mọi người cũng như thế." Tô Dịch Thừa ngồi xuống cạnh cô ấy, ám chỉ nói.
Lâm Lệ nhìn anh một cái, ngó mặt đi chỗ khác, không tiếp lời anh.
Tô Dịch Thừa biết cô ấy nghe hiểu, nhưng mà bây giờ vết thương quá sâu, không dễ dàng khép lại được. Cũng không nói thêm gì về đề tài này nữa, chỉ hỏi: "có thể nói cho tôi biết hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì không?" Tại sao An Nhiên lại bị thương? Tại sao Chu Hàn cùng tới đây?
"Thật ra thì cũng không có gì, chiều nay An Nhiên giúp tôi thu dọn đồ đạc để tôi dọn đến căn nhà của anh trước đây, đến khi làm xong tất cả đi ra về thì đã gần năm giờ, tôi chuẩn bị về bệnh viện, mà An Nhiên chuẩn bị về nhà nấu cơm cho anh, khi chúng tôi định lên xe, thì đột nhiên phía sau có đứa trẻ gọi An Nhiên, An Nhiên nhận ra đứa bé kia, lại chào hỏi nó mấy câu, nhưng mà không ngờ rằng bất thình lình đứa bé kia đưa tay đẩy mạnh An Nhiên một cái, An Nhiên không hề đề phòng, bị đẩy người lùi ra sau vài bước, rồi ngã xuống mặt đất." Lâm Lệ tường thuật lại, đột nhiên cảm khái nói: "nhưng mà cám ơn trời đất, may mắn không xảy ra chuyện gì."
Tô Dịch Thừa nhíu mày, khó hiểu hỏi: "đứa bé