Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3726 lượt.

nào?"
"Chính là đưa trẻ vừa rồi đó, cũng không biết là dạy thế nào, đứa trẻ lớn như thế, vừa đến đã đẩy." Lâm Lệ tức giận nói, nhớ tới bộ dạng của Chu Hàn, không khỏi lắc đầu, nghĩ thầm, người cha chỉ biết quát còn muốn động tay đánh con có thể là người cha tốt gì chứ.
Tô Dịch Thừa cau mày, nhẹ giọng lẩm bẩm: "bọn họ làm sao lại đi đến đó?"
"Không phải bọn họ sống ở đó sao? Tôi thấy đứa bé chạy từ trong tòa nhà ra." Lâm Lệ khó hiểu nhìn anh.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, như là đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi, "lúc gặp đứa bé có phải cũng gặp phải một người phụ nữ?"
"Phụ nữ?" Lâm Lệ nhíu mày, nói: "đứa bé chạy đến một mình, bên cạnh không có người phụ nữ nào cả, nhưng mà chốc lát nó lại quay đầu lại nhìn cái gì. Nếu nói đến gặp phải phụ nữ, khi chúng tôi đợi thang máy cũng đúng là từng gặp một người, họ Lăng, nhìn ra được cô ta rất có địch ý với An tử!"
Tô Dịch Thừa cười lạnh gật đầu, anh nghĩ anh biết tại sao đột nhiên đứa bé kia lại cố ý đẩy ngã An Nhiên rồi.
Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Lâm Lệ ngồi bên cạnh nói gấp, "đúng rồi đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, khi người đàn ông vừa rồi hỏi đứa bé kia, đứa bé đó nói là mẹ nó muốn nó làm như thế!" Nói xong Lâm Lệ không khỏi lắc đầu: "trời ạ, nào có cha mẹ nào như vậy, tại sao có thể dạy con cái như thế chứ!"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa càng thêm khẳng định suy đoán của mình, người xúi giục đứa bé đẩy ra An Nhiên không phải ai khác, nhất định là Lăng Nhiễm! Cô ta thật sự biến thành người mà càng ngày anh càng không nhận ra rồi!






Cảnh cáo
"Ting tong! ——" chuông cửa vang lên trong đêm đen, mang theo mùi vị cô tịch.
Mãi lâu sau, cửa mở ra, nhìn Chu Hàn đứng ngoài cửa, Lăng Nhiễm xoay người dựa lưng vào cánh cửa, cúi đầu nhìn cái móng xinh đẹp mình vừa gọt rũa hôm qua. Màu sắc rực rỡ có vẻ đẹp diêm dúa. "Có chuyện gì sao?"
Chu Hàn không nói lời nào, tiến lên, đưa tay bóp cằm cô ta, hơi dùng sức, nhìn cô ta gần như là nghiến răng nghiến lợi nói: "cô muốn làm gì tôi không ngăn cản được cô, nhưng mà tôi cảnh cáo cô, đừng có lôi kéo tiểu Bân, nó mới chỉ là một đứa trẻ!"
Lăng Nhiễm bị anh nắm như vậy, không thể không ngửa đầu nhìn anh, hơi bị đau, đưa tay đập đập tay anh, nói: "tôi không biết anh đang nói cái gì."
Chu hàn nhìn cô ta một lúc lâu, mới cười lạnh nói: "tôi căn bản là không nên ôm kỳ vọng gì với cô." Trước kia là anh mù quáng mới yêu một người phụ nữ như vậy.
Lăng Nhiễm xoay người cũng không nhìn anh, tự mình hút thuốc, hít sâu, sau đó từ trong miệng phun ra vòng khói màu trắng, từ từ bay lên, sau đó phát tán ở trong không khí.
Lạnh lùng không mang theo chút nhiệt độ, nhìn cô ta một cái cuối cùng, Chu Hàn xoay người ra cửa.
Khi An Nhiên tỉnh lại đã gần chin giờ đêm, mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Tô Dịch Thừa ngồi ở trên ghế sô pha trong phòng, trên chiếc bàn trà phía trước còn bày một đống công văn và tài liệu mà khi An Nhiên ngủ thư ký Trịnh đã mang đến cho anh.
An Nhiên chống tay muốn ngồi dậy, lại không để ý chạm vào vết thương chỗ khuỷu tay, không khỏi bị đau khẽ kêu lên "á!"
Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, thấy cô đã tỉnh lại, vội vàng bỏ giấy tờ trong tay xuống, đi về phía cô, đỡ cô ngồi dậy, lấy cái gối đặt sau lưng cho cô dựa vào, đợi cô ngồi xong, mới ngồi xuống mép giường, kéo tay cô, cẩn thận nhìn, chạm nhẹ vào, chân mày khẽ nhíu lại, hỏi: "còn đau không?"
An Nhiên cười khẽ lắc đầu, "Không phải rất đau, vừa rồi không cẩn thận mới đụng vào."
Tô Dịch Thừa vẫn còn có chút không yên, kéo tay cô đặt trên miệng nhẹ nhàng hôn lên, lúc này mới hỏi: "Đã đói bụng chưa? Cả tối chưa ăn gì. Vừa rồi Lâm Lệ mang cháo cho em, đặt trong bình giữ nhiệt, hẳn là còn ấm, có muốn ăn một chút không?"
Nói đói bụng, thì thấy thật sự hơi đói, từ bữa trưa đến bây giờ, không nhắc đến thì thôi, giờ nhắc tới, đúng là bụng trống rỗng, khó chịu, nhìn anh một cái: "vâng."
Tô Dịch Thừa đứng dậy, lấy bình giữ nhiệt đặt trên tủ, đây là Lâm Lệ đi về rồi lại vòng lại đưa tới, vì sợ An Nhiên ngủ lâu, đến lúc dậy cháo đã nguội rồi.
An Nhiên đưa tay muốn nhận lấy, lại bị Tô Dịch Thừa từ chối, "để anh." Vừa nói, vừa bưng bát cháo trong bình giữ nhiệt ra, mở ra, hiệu quả giữ ấm rất tốt, bây giờ cháo vẫn bốc hơi nóng. Cầm thìa múc cho cô một ngụm, đặt trước miệng thổi thổi, rồi mới đưa tới trước miệng cô.
Quả thực An Nhiên cảm thấy người đàn ông này quá chiều người rồi, cô chỉ là đang mang thai, chỉ là trầy xước da một chút, đâu đến mức cần anh tự mình bưng bát đút cho cô ăn thế này, trong lòng ấm áp, da mặt mỏng đỏ bừng lên, nhìn anh bĩu môi nói: "em tự mình ăn."
Tô Dịch Thừa lắc đầu khăng khăng nói, "để anh đút cho em."
An Nhiên bướng bỉnh cũng không thay đổi được sự khăng khăng của anh, cuối cùng chỉ có thể há mồm để tùy anh đút từng thìa từng thìa cho cô, hai má hồng rực lên, trái tim cũng thế, ấm áp đến kỳ diệu.
Ăn được hơn nửa bát cháo, lúc này An Nhiên mới thích ứng được, nhìn anh, đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "anh ăn chư


XtGem Forum catalog