Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3724 lượt.
a?"
Tô Dịch Thừa cười nhạt gật đầu, "ừ."
An Nhiên nhìn anh, nghi ngờ cau mày lại, khi Tô Dịch Thừa lại múc thìa cháo nữa đưa lên, chỉ nhìn anh chằm chằm, nói: "căn bản là anh còn chưa ăn, anh lừa em đúng không."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, hơi bất ngờ sao cô biết được, nhưng cũng không thừa nhận, giơ cháo tới trước mặt cô dụ dỗ: "nghe lời, há mồm ăn cháo xong đã, em bé đói."
An Nhiên lắc đầu, thái độ rất kiên quyết, "anh ăn." Bây giờ đứa bé làm sao đã biết đói hay không, người đàn ông này coi cô là đứa trẻ ba tuổi sao?
"Thật sự anh ăn rồi." Tô Dịch Thừa lừa gạt nói.
Hiển nhiên An Nhiên không tin lời anh nói, không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm, vẫn không há mồm.
Tô Dịch Thừa thật bị sự khăng khăng của cô đánh bại, thỏa hiệp nói: "vậy chúng ta cùng nhau ăn, có được không?"
An Nhiên suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, nói: "anh ăn trước."
Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, há mồm nuốt thìa cháo kia, sau đó lại múc một thìa khác, đưa tới trước mặt cô, nói: "tới lượt em."
Quả nhiên An Nhiên nghe lời há mồm, sau đó khi Tô Dịch Thừa múc miếng cháo thứ hai cho cô, chỉ nhìn chằm chằm anh, không há mồm. Tô Dịch Thừa thật sự là bị sự kiên trì của cô hoàn toàn đánh bại, lắc đầu thả miếng cháo vào trong miệng mình, cứ như vậy, hai vợ chồng người một ngụm ta một miếng, ăn hết bát cháo không tính là nhỏ này.
Tô Dịch Thừa ân cần múc nước cho cô súc miệng, rồi cầm bát đũa vào phòng vệ sinh rửa sạch sẽ. Lúc đi ra, thấy An Nhiên ngồi trên giường bệnh, nhìn anh nhàn nhạt cười.
Lau lau tay đi về phía cô, ngồi ở mép giường, đưa tay vòng qua lưng cô, để cô gối đầu lên bả vai mình, tựa vào lồng ngực mình, cẩn thận tránh cánh tay bị thương của cô ra, bàn tay nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ bé của cô, ngón tay vẽ lòng vòng trong lòng bàn tay cô.
An Nhiên bị anh cù cù có chút ngứa ngáy, tựa vào lòng anh cười khanh khách ra tiếng, ưỡn ẹo thân thể, liên tục nói: "thôi thôi, đừng cù nữa, ngứa quá."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa không cù cô nữa, bàn tay nắm chặt tay cô, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô, hít sau mùi hương thơm thoang thoảng kia.
An Nhiên nhìn một bàn toàn giấy tờ và tài liệu kia, lại ngửa đầu nhìn anh, hỏi: "chưa hết bận sao?" Cô biết trong khoảng thời gian này hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố vừa mới mở, gần đây nhất định anh vô cùng bận rộn. Mấy ngày hôm nay đều phải thức xem tài liệu đến nửa đêm là minh chứng rõ nhất.
Tô Dịch Thừa ôm cô chặt hơn, lắc đầu, nói: "tối nay không xem, ngủ cùng em và em bé." Nói xong, liền cởi giầy lên giường.
An Nhiên buồn cười xê dịch ra bên cạnh, nhường nhiều chỗ cho anh, sau đó tìm vị trí thoải mái trong lòng anh, thoải mái nằm, lỗ tai vừa vặn kề sát vào lồng ngực anh, có thể nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ kia.
Tô Dịch Thừa ôm cô, một tay xoa bả vai cô, một tay đặt trên cái bụng còn bằng phẳng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, khóe miệng ẩn hiện ý cười.
"Dịch Thừa, chúng ta đừng vội nói cho cha mẹ nhé." Tựa vào trong lòng ngực của anh, An Nhiên khẽ nói. Không muốn nói, bởi vì không muốn để bọn họ lo lắng, tất cả đợi cô xuất viện rồi báo cho bọn họ, nếu không, bây giờ mà nói cho họ biết, đoán là hai ngày tới, phòng bệnh này sẽ vô cùng náo nhiệt rồi, cho nên cứ đợi cô xuất viện rồi hẵng nói đi.
Tất nhiên là Tô Dịch Thừa hiểu băn khoăn của cô, thật ra thì anh không biết Lâm Tiểu Phân có quá kịch động vì tin tức này hay không, nhưng anh hiểu rất rõ mẹ mình, nếu như nói với mẹ, sợ là căn bản không đợi đến ngày mai, chắc chắn bà sẽ lái xe cả đêm tới đây! Vả lại bác sĩ nói An Nhiên cần nghỉ ngơi, không thích hợp ồn ào quá, nghĩ thế, gật đầu nói: "được, trước hết chưa nói cho họ."
"Không làm việc thật không sao chứ?" An Nhiên sợ mình làm lỡ dở việc của anh, tựa vào trong lòng ngực của anh, vẫn không yên tâm hỏi.
"Không sao." Tô Dịch Thừa xoa nhẹ tóc cô, điều chỉnh tư thế cho cô: "mệt không, mệt thì dựa vào lòng anh ngủ một lát."
An Nhiên lắc đầu, chu môi rù rì nói nói: "đâu có dễ mệt như thế, em vừa mới tỉnh dậy đấy, cứ ăn, ngủ, ngủ ăn như thế, không đến mấy ngày, em sẽ béo chết."
"Béo lên thì tốt, em gầy quá." Vừa nói, tay đặt trên bụng cô dời sang bên sườn, nhéo nhéo thịt bên hông cô, nhíu nhíu mày, đột nhiên nghiêm chỉnh nói: "quá gầy, sờ vào toàn là xương, quá gợn tay rồi! Sau này ăn nhiều một chút, ăn cho béo chút."
"Đừng, béo lên anh sẽ ghét bỏ em mất, em mới không cho anh có cớ đi tìm tiểu tam." An Nhiên trêu ghẹo nói.
Tô Dịch Thừa bật cười, tay lại trừng phạt nhéo nhéo thịt bên hông cô, nói: "anh là hạng người như vậy sao? hử?" Vừa nói, không nhịn được lại gãi gãi sống lưng cô, quả nhiên thấy người cô run lên, thấy thế Tô Dịch Thừa lại phát huy bản năng hư hỏng, cố ý gãi gãi hông cô, gãi nách cô.
An Nhiên sợ ngứa, bị anh dày vò, vội vàng lấy lòng cầu xin tha thứ: "ha ha, đừng, ngứa quá, em, em nói sai nói rồi, em không dám, ha ha, không dám, không dám nữa."
Hai người cười đùa lăn lộn trên giường, đến lúc ngừng lại, vị trí hai người đã sớm thay đổi so với vừa rồi, vốn là nửa nằm dựa vào đầu giường, bây giờ trượt xuống nằm cả trên g