Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3664 lượt.

ễ suy nghĩ lung tung, bên này con hết bận sẽ trở về."
"Ừ." Tần Vân gật đầu đồng ý, cho dù anh không nói, bà cũng muốn ở lại chờ anh về, con dâu bà đương nhiên bà phải thương rồi.
An Nhiên không biết mình ngủ bao lâu, thật ra thì lúc đầu không buồn ngủ, chỉ là cứ nằm, mí mắt ngày càng nặng trịch, cũng không biết làm sao lại ngủ thiếp đi. Xoay người, nhìn cái đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, không ngờ đã gần sáu giờ, cô nhớ khi mình nằm xuống rõ ràng mới chưa đến ba giờ, không nghĩ tới ngủ một cái liền qua ba tiếng.
Lại nhắm mắt nằm ở trên giường một lúc lâu, đến lúc mình hoàn toàn tỉnh táo, An Nhiên mới vén chăn xuống giường. Vào phòng tắm rửa mặt qua loa, mở cửa đi ra ngoài, nghe thấy Tô Dịch Thừa đang nói gì đó cùng Tần Vân ở ngoài cửa, thấy cô đi ra ngoài, liền chấm dứt đề tài, không nói thêm nữa.
"An Nhiên, con tỉnh rồi." Tần Vân nhìn cô cười nói.
An Nhiên gãi gãi tóc, hơi ngượng ngùng nói, "hình như con ngủ quên."
Tô Dịch Thừa đứng dậy, bình tĩnh đi về phía cô, đưa tay vén sợi tóc trên trán cô, dịu dàng hỏi: "đói chưa?"
An Nhiên lắc đầu, "vẫn chưa đói." Thật ra thì ăn rồi ngủ, hoàn toàn không vận động, đâu có dễ đói như vậy.
Thấy bọn họ như thế, Tần Vân giơ tay lên nhìn đồng hồ, quả thật đã không còn sớm rồi, mặt khác, bà thấy hai vợ chồng bọn họ cũng cần tâm sự một chút, nên đứng dậy, nói: "được rồi, thời gian cũng không sớm, vừa rồi cha con còn gọi điện thoại tới gọi mẹ đi đâu đấy."
"Mẹ ở lại ăn cơm đi ạ." An Nhiên hơi ngượng ngùng nói, hiếm khi Tần Vân đến, lẽ ra mình nên cùng nói chuyện với bà, thế nhưng lại ngủ muộn như thế.
"Không cần, cô giúp việc trong đại viện nấu cơm mẹ rồi, về là có cái ăn." Tần Vân khẽ cười nói với bọn họ.
"Mẹ, con đưa mẹ về." Tô Dịch Thừa nói.
"Không cần, con có dư thời gian thì ở cùng An Nhiên đi, khi tới là lính cần vụ đưa tới, bây giờ hẳn là đang buồn chán chờ dưới tầng đấy." Tần Vân nói, đưa tay kéo tay An Nhiên đặt vào lòng bàn tay mình, nói: "An Nhiên, nếu a Thừa dám bắt nạt con, con tìm mẹ cho con chỗ dựa, không thì tìm cha hoặc ông nội, để bọn họ dạy nó như huấn luyện binh lính nha."
An Nhiên cười khúc khích, gật đầu, "cám ơn mẹ"
"Đồ ngốc." Tần Vân vỗ vỗ tay cô, một lúc lâu mới buông ra, nói: "được rồi, mẹ về đây, lát nữa các con đói thì hâm nóng thức ăn mà ăn."
"Vâng." An Nhiên gật đầu, cùng Tô Dịch Thừa đưa Tần Vân ra cửa, khi còn muốn đưa bà xuống lại bị Tần Vân khăng khăng từ chối, nháy mắt cho Tô Dịch Thừa, như là ám chỉ điều gì.
Tần Vân đi, trong nhà còn lại Tô Dịch Thừa và An Nhiên.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, đưa tay nhéo nhéo mũi cô, hỏi, "mẹ nói rằng chiều nay Lăng Nhiễm đã tới?"
An Nhiên nhìn anh, nhớ tới những lời Lăng Nhiễm nói chiều nay.
Thấy cô không nói, Tô Dịch Thừa kéo cô ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, ôm cô để cô tựa vào ngực mình, dịu dàng nói: "anh không biết Lăng Nhiễm tới nói gì với em, nhưng mà An Nhiên, em tin anh chứ?"
An Nhiên gật đầu, cô tin anh, dù từ lúc bắt đầu hai người chưa hiểu nhau, cô cũng chưa từng hoài nghi anh.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, cúi đầu ngắm nghía bàn tay nhỏ bé của cô, cô có đôi tay rất đẹp, ngón tay thon dài, nhìn rất thích hợp đánh đàn dương cầm, người ta tuyệt đối không thể nhìn ra cô thế mà lại làm thiết kế, hơn nữa còn là thiết kế kiến trúc. Gãi gãi lòng bàn tay của cô, nở nụ cười hỏi: "tin anh còn bị lời người khác lay động, hử?"
Lòng bàn tay bị gãi có chút ngứa ngáy, né tránh, nói thật nhỏ: "em đâu có." Hiển nhiên có chút chột dạ, thanh âm nhẹ đến nỗi bản thân mình cũng không nghe thấy.
"Em ấy, tâm tình đều viết ở trên mặt." Tô Dịch Thừa ghé vào bên tai cô, khẽ cắn lỗ tai cô: "em như thế dọa mẹ rồi, còn gọi điện răn dạy anh một trận."
"Hả!" An Nhiên bất ngờ, quay đầu nhìn anh: "em không hề biết!"
"Ừ, anh biết em không biết, vì em đang ngủ." Tô Dịch Thừa gật đầu, trán chống lên trán cô: "nói cho anh biết, Lăng Nhiễm đã nói gì với em?"
An Nhiên nhìn gương mặt tuấn tú hầu như không có khoảng cách trước mắt, anh thật rất xuất sắc, cho nên cũng khó trách Lăng Nhiễm không từ thủ đoạn mà muốn đoạt lại anh như vậy, nhớ tới những lời cô ta nói lúc chiều, trong lòng không hiểu sao lại thấy rối rắm, thật ra không phải là lo lắng không tín nhiệm anh, chỉ là quan tâm, cho nên sợ hãi.
Đưa tay chậm rãi đặt lên mặt anh, ngón tay miêu tả đường nét của anh, một lúc lâu mới nhẹ nhàng mở miệng, "gần đây công việc bề bộn sao? Có thuận lợi không."
Tô Dịch Thừa để tùy cô vuốt, gật đầu, trả lời: "bận, nhưng mà không hề không thuận."
An Nhiên cười, mở miệng nói: "chiều nay Lăng Nhiễm đến nói muốn giao dịch với em, chỉ cần em bằng lòng phá thai, cô ta sẽ bỏ qua cho anh." Thật ra thì vốn không muốn giấu diếm, suy cho cùng chuyện này liên quan đến anh, bất kể Lăng Nhiễm nói thật hay giả, cô đều phải nói với anh để anh đề phòng.
Nghe vậy, sắc mặt Tô Dịch Thừa bỗng dưng trầm xuống, trong mắt lộ ra tia hung ác và tàn nhẫn, buông cô ra, lạnh giọng nói: "Cô ta dựa vào cái gì." Hoàn toàn mất hết vẻ ôn nhuận nho nhã lúc trước, lúc này cả người dường như


Lamborghini Huracán LP 610-4 t