Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3656 lượt.
biến thành người khác. Anh như vậy, là An Nhiên chưa từng trông thấy.
Nhìn chằm chằm anh, An Nhiên biết anh đang tức giận Lăng Nhiễm, nhưng mà cô không thích anh như thế, đưa tay đặt lên mặt anh, chạm vào gương mặt trở nên cứng ngắc kia, tay nhỏ bé nhẹ nhàng xoa xoa, như là muốn anh trở về Tô Dịch Thừa lúc đầu.
Lúc này Tô Dịch Thừa mới nhận ra mình mất bình tĩnh, hơi áy náy nhìn cô, kéo tay cô đặt trên miệng mình hôn lấy, cẩn thận từng li từng tí, như là đối xử với bảo bối quý báu, sau đó nhẹ nói nói: "thật xin lỗi, dọa em rồi?"
An Nhiên lắc đầu, "không, chỉ là không thích."
Một lần nữa ôm cô vào lòng, khẽ vỗ vỗ lưng cô, sau đó ôn nhu hỏi bên tai cô: "em ưng thuận cô ta rồi?"
An Nhiên lắc đầu trong ngực anh, bình tĩnh nói: "không, làm sao em có thể bỏ đứa bé, hơn nữa hôn nhân của chúng ta không phải là tiền đặt cược, cũng không phải là hàng hóa, làm sao em có thể dùng để giao dịch."
Tô Dịch Thừa không khỏi ôm cô chặt hơn, thậm chí bản thân mình cũng không phát hiện ra, lúc này khóe miệng đang lộ ra nụ cười đẹp mắt.
An Nhiên nói tiếp: "trừ phi chính miệng anh nói với em rằng anh không cần em, muốn chấm dứt cuộc hôn nhân này, nếu không em sẽ không lấy hôn nhân của chúng ta trao đổi hay giao dịch gì đó với người khác."
"Anh sẽ không!" Tô Dịch Thừa chợt buông cô ra, nhìn chằm chằm cô, như là đang bảo đảm nói: "anh sẽ không, vĩnh viễn cũng sẽ không!"
An Nhiên nhìn anh, nhìn vô cùng nghiêm túc, sau đó cười, nhẹ giọng đáp lại anh: "em cũng sẽ không."
Tô Dịch Thừa nhìn nụ cười duyên của cô, tâm trạng vừa động, cúi đầu cứ như vậy hôn xuống, rất dùng sức, không có một chút dịu dàng như dĩ vãng, cái lưỡi cạy hàm răng cô ra, không đợi cô kịp phản ứng, liền quấn lấy lưỡi cô cùng nhau nhảy múa.
Mặc dù An Nhiên phản ứng chậm nửa nhịp, mặc dù bị hành động hơi thô lỗ của anh tối nay khiến cho hơi đau, nhưng mà không đẩy anh ra, không kháng nghị, ngược lại còn giơ tay ôm cổ anh, để hai người càng kề sát nhau hơn.
Tô Dịch Thừa như là được cổ vũ, nụ hôn càng nhiệt tình hơn, nhiệt tình như muốn nhấn chìm hai người.
"Ư ——" An Nhiên thốt ra tiếng, cô bị hôn đến không thở được, môi bị người nào đó hôn mà sưng lên, có chút đau rát.
Nhiệt tình như là bị đè nén rất lâu, một khi dâng lên dễ khiến người ta trở nên khó tự kiềm chế, rõ ràng là một người rất lý trí, tối nay Tô Dịch Thừa trở nên điên cuồng khó tả.
Hôn từng chút từng chút biến vị, rời bỏ đôi môi, chậm rãi đi xuống, tay vốn đang ôm chặt cô cũng bắt đầu trở nên không an phận, bàn tay chạy đi chạy lại trên người cô, mỗi lần chạm nhẹ cũng khiến cả hai người đồng thời run rẩy.
Cũng không biết là ai cởi quần áo ai trước, đến khi kịp phản ứng thì hai người đã gần như trần trụi, ngọn lửa dục vọng che phủ đôi mắt hai người, trong phòng khách yên tĩnh, trên ghế sô pha chật hẹp, hô hấp hai người trở nên nặng nề.
Nụ hôn của anh ngày càng thấp xuống, đến chỗ nào đều để lại lửa nóng ở đó, thiêu đốt cô, An Nhiên khó chịu nức nở, nói không ra lời cảm giác lúc này của mình là gì, muốn đẩy anh ra, nhưng lại không chịu được kéo anh càng chặt hơn, đáy lòng trống rỗng, hư không.
"Nhiên Nhiên ——" Giọng nói Tô Dịch Thừa khàn khàn thấp đến mức gần như không thể nghe thấy, cong người để trọng lượng của mình không ép xuống cô, vùi đầu vào ngực cô, hô hấp nặng nề, thanh âm ám ách không thể ám ách hơn nữa từ ngực An Nhiên truyền đến: "anh muốn em! Anh muốn em —" lửa nóng dâng lên trong bụng chứng tỏ ý anh.
Trái tim An Nhiên run lên, lúc này lý trí thoáng cái quay lại, quay lại từng chút một đến khi đầy đủ, hai mắt vốn bị dục vọng phủ kín cũng dần dần trở nên trong veo, anh muốn cô, thật ra thì nói thẳng ra cô cũng muốn anh, cũng nhớ cảm giác được anh ôm chặt, nhớ sự rung động của cô và anh trong cơ thể cô. Nhưng mà ——
"Dịch Thừa ——" tay chậm rãi di chuyển lên trên, nắm được đầu anh, ngón tay lồng vào tóc anh: "Dịch Thừa ——"
Nghe thấy Tô Dịch Thừa vùi trong ngực cô buồn bực hừ một tiếng, sau đó bỗng chốc dừng lại tất cả động tác, chỉ ôm cô, ôm cô thật chặt, như là như thế có thể làm giảm đau đớn trên người mình.
Cả căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hô hấp của bọn họ, không hề nhẹ nhàng, mà hơi phập phồng bất định, cô thở hổn hển, ngực phập phồng lên xuống, anh nặng nề, như là mỗi lần hô hấp là đang hết sức cố gắng kìm nén khát vọng và kích thích trong lòng!
An Nhiên đau lòng lấy tay nhẹ nhàng vỗ về đầu anh, như là đang an ủi, như là đang thương xót.
Một lúc lâu, hai người mới bình ổn lại từ trong kích tình, Tô Dịch Thừa buông cô ra đứng dậy, mặc lại quần áo bị cởi ra cho cô.
An Nhiên e thẹn đỏ mặt, cúi thấp đầu, kép hờ mắt, không nhìn anh. Đến khi mặc quần áo cho cô xong, lúc này Tô Dịch Thừa mới lại ôm cô vào lòng, tay vòng qua hông cô, bàn tay áp lên bụng cô, nhẹ giọng lẩm bẩm bên tai cô: "bảo bối, biết điều một chút, mau mau lớn lên."
An Nhiên bị hành động trẻ con này của anh chọc người, nhưng không phản bác lại anh, chỉ thả lỏng người nhẹ nhàng tựa vào ngực anh, hoàn toàn để tùy anh ôm mình. Sau đó mới nhàn nhạt mở mi