Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3655 lượt.

đã nói là thu tiền thuê nhà, ta cũng không có ý cho mi thuê không.”
“An tử, ta không hề khách khí với mi, ta chỉ muốn dựa vào chính mình, ta không phải là trẻ con rồi, mi không thể bảo vệ ta như bảo vệ một đứa trẻ, thật đấy.” Lâm Lệ nghiêm túc nói, nhìn cô, tự giễu cong cong khóe miệng: “ta không muốn làm một Lâm Lệ trước kia nữa, ta muốn một khởi đầu mới.” Một Lâm Lệ hoàn toàn khác xưa.
An Nhiên chỉ nhìn cô ấy, không nói gì thêm nữa, mặc dù nhìn Lâm Lệ tùy tùy tiện tiện, nhưng mà cũng rất cố chấp, một khi sẽ quyết định chuyện gì sẽ không thay đổi nữa, ví dụ như tình cảm với Trình Tường, dù trong lòng đau muốn chết, nhưng cô ấy vẫn bắt buộc bản thân tiếp tục tiến lên.
Đưa tay kéo tay cô, Lâm Lệ cố gắng khiến cho nụ cười của mình thật tươi tắn, bảo đảm nói: “ta rất ổn, thật!”
An Nhiên cười nhạt, gật đầu, “ta biết.” Cô ấy rất cố gắng, cô biết cô ấy sẽ ngày càng tốt lên.
Lâm Lệ gật đầu, nói với cô: “ta đi vào phòng vệ sinh đã.” Nói rồi liền đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.
An Nhiên ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã tối, từng ngọn đèn hai bên đường sáng lên, giờ cao điểm đã qua, xe đi trên đường không chen chúc nhau nữa.
Vào lúc này Tô Dịch Thừa gọi điện thoại tới, nở nụ cười nhàn nhạt, cầm lấy điện thoại di động nghe: “a lô, về nhà rồi?”
“Ừ, không thấy em, ở nhà gọi lúc lâu cũng không thấy em đáp, rồi mới nhớ ra em nói tối nay ra ngoài ăn cơm với Lâm Lệ.” Ở bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa nói xong có chút u oán, có chút ủy khuất, có chút đáng thương.
“Tô đại lãnh đạo, anh đây là đang ghen sao?” Ghen tức nhiều thế, xa thế cô còn ngửi thấy vị chua kia.
“Ừ, phải” Tô Dịch Thừa thoải thoải mái mái thừa nhận, hoàn toàn không hề ngượng ngùng.
An Nhiên cười, quan tâm hỏi: “Ăn rồi sao?”
“Chưa, em không ở nhà.” Tô Dịch Thừa nói ở bên kia điện thoại, giọng nói càng u oán hơn.
An Nhiên bị giọng nói của anh chọc cười, cười hỏi, “Tô đại lãnh đạo, từ khi nào anh trở nên dính người như vậy.” Như là trẻ con.
“Phải không?” Người nào đó còn chưa tự cảm thấy, hỏi: “ăn cơm xong chưa, lúc nào về, có muốn anh đến đón không.”
An Nhiên nhìn cơm canh thừa trên bàn một chút, lại nhìn một ít cơm trong bát còn chưa ăn xong, nói: “vâng, gần ăn cơm xong rồi, nhưng mà Lâm Lệ mới đi làm, muốn mua mấy bộ đồ công sở, cho nên chúng em định đi siêu thị.”
“À ——” Giọng nói u oán, còn kéo âm kia rất dài, mùi vị u oán rất rõ ràng, nhưng mà không ép cô, chỉ nói: “vậy lát nữa xong thì gọi điện cho anh, anh đến đón em.”
An Nhiên cười khẽ gật đầu, “biết rồi.” Bởi vì biết cự tuyệt căn bản là dư thừa, cách thức chiều chuộng của người đàn ông này rất trực tiếp cũng rất kiên quyết, nhưng mà thật ra cô cũng rất hưởng thụ cảm giác được anh chiều chuộng như vây.
Hai người lại nói mấy câu, rồi mới cúp điện thoại. Vừa mới thu lại điện thoại đã nhìn thấy Lâm Lệ vội vàng đi về đây, sắc mặt luống cuống.
“Chúng ta đi thôi.” Vừa nói vừa cầm lấy cái túi xách ở chỗ ngồi chuẩn bị đi khỏi.
An Nhiên khó hiểu nhìn cô ấy, hỏi: “sao thế?” Sao mà đi vệ sinh về thì liền thay đổi.
“Không có gì.” Lâm Lệ quay đầu nhìn đàng sau một chút, ánh mắt trốn tránh, chỉ nói: “không phải chúng ta còn muốn đi mua quần ao sao, đi thôi, nếu không thì tối rồi.”
Thấy cô ấy như thế, An Nhiên biết đích thị là đã xảy ra chuyện gì, cũng không hỏi nhiều nữa, liền cầm túi xách đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Chỉ là hai người vừa mới đứng dậy định đi, quay đầu lại đã nhìn thấy Trình Tường vội vã chạy đến đây, chắn trước mặt Lâm Lệ, nhìn cô hô hấp dồn dập do sau khi chạy nhanh, bộ ngực phập phòng kịch liệt.
Giờ An Nhiên mới hiểu được sao vừa rồi Lâm Lệ lại khác thường, sợ là vừa rồi gặp phải ở phòng vệ sinh đi, đúng vậy a, Giang Thành nhỏ như vậy, hai người chỉ mới gặp một lần đều có thể gặp lại lần nữa, như thế gặp phải Trình Tường ở đây cũng không có gì là lạ.
Thật ra thì trở lại Giang Thành, hai người gặp mặt là chuyện sớm hay muộn, chỉ là không nghĩ lại nhanh như thế. An Nhiên quay đầu nhìn Lâm Lệ đứng một bên, thấy tay cô cầm chặt dây túi xách, dùng sức đến mức gân xanh trên tay đều nổi lên.
“Lâm Lệ. . . . . .” Trình Tường nhìn cô, nhìn chằm chằm, không nháy mắt, như là chỉ cần anh ta nháy mắt, Lâm Lệ sẽ biến mất trước mặt anh, sau đó lại không tìm được. Cảm giác như vậy đau quá, thật đau quá! Anh không biết mình còn có thể chịu được lần nữa hay không.
Lâm Lệ nhìn anh ta, tay càng dùng lực, mặt lạnh không có biểu cảm.
Trình Tường đuổi theo sau Mạc Phi tới đây, thấy An Nhiên, cũng hơi sững sờ.
Tất nhiên An Nhiên cũng nhìn thấy Mạc Phi, trên mặt ngoại trừ chút bất ngờ trong phút chốc, còn lại không có gì khác.
“Lâm Lệ. . . . . .” Trình Tường khẽ gọi tiến lên, đưa tay muốn đi kéo cô, lại bị Lâm Lệ quay đầu tránh ra.
Lạnh nhạt nhìn anh ta, Lâm Lệ lạnh lùng nói: “thật khéo, đã lâu không gặp.” Câu nói không hề có tình cảm, lạnh lùng không hề có nhiệt độ.
Gượng cười thu lại cánh tay cứng ngắc giữa không trung, giọng nói thấp đến không thể nghe thấy nói: “anh tìm em đã lâu.” Thật sự là buồn cười, hình như