Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3627 lượt.
người đồng nghiệp vừa đi cùng Lâm Lệ về nhà lấy dây chuyền, nhấn nút nghe, liền mở miệng hỏi: "thế nào?"
"Sợi dây chuyền kia đúng là ở trong nhà Lâm Lệ, cô ta nói đúng sự thật." Bên kia điện thoại, người nọ nói như vậy.
Nghe vậy, Nghiêm Lực như là thở phào nhẹ nhỏm, gật đầu, chỉ nói: "tôi biết rồi." Sau đó liền cúp điện thoại.
Lại nhìn An Nhiên, khuôn mặt cũng không nghiêm khắc như vậy, hơi nở nụ cười, nói: "tìm được sợi dây chuyền ở nhà Lâm Lệ rồi."
"Vốn chính là Chu Hàn nhờ tôi tặng Lâm Lệ ." An Nhiên chỉ nhàn nhạt nói.
"Ừ." Nghiêm Lực gật đầu, nhìn cô thẳng thắn nói: "tôi nhìn a Thừa lớn lên từ nhỏ, như là con trai tôi vậy, lần này nhận được tố giác nói cậu ta tham ô nhận hối lộ, nói thật, chính tôi cũng sợ hết hồn, trong ấn tượng của tôi, a Thừa tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, sau lại đọc tài liệu kia, thấy nói là cô giấu cậu ta nhận quà tặng hơn trăm vạn như thế, tôi tin tính tình của a Thừa, lại không tin người xa lạ như cô."
An Nhiên không nói lời nào, chỉ nhìn ông ta, cô có thể hiểu được, dẫu sao cũng là người chưa từng gặp mặt, đổi lại là cô, cô cũng không tin.
Nghiêm Lực tiếp tục nói: "mới từng đó tuổi, a Thừa có thể đi tới vị trí hiện tại lại còn không hề dựa vào quan hệ trong nhà, thật sự là không hề dễ dàng, đương nhiên là khi anh lên càng cao, thì càng nhiều người ghen ghét đố kỵ, nhất là trong xã hội chỉ nói đến lợi ích như thế này, có câu anh không phạm người, có người phạm anh, không phải anh cứ làm tốt bổn phận của mình là có thể sống yên ổn, người thực sự muốn gây phiền phức sẽ không vì anh yên phận mà không nghĩ cách lật đổ anh. Cô là vợ cậu ta, cho nên hành động của cô có thể trở thành nhược điểm và công cụ để người ta lợi dụng lật đổ cậu ta, tôi hi vọng sau này cô xử lý công việc xuất phát từ góc độ của a Thừa nhiều hơn, đứng trên lập trường của cậu ta mà cân nhắc, mặc dù lần này là một hiểu lầm, nhưng cũng đủ để chứng minh có người thật có lòng muốn gây phiền phức cho cô cậu."
Gả cho anh thật tốt
An Nhiên tỉnh vì đói, bụng trống rỗng khó chịu kêu gào, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời còn chưa sáng hẳn, nhìn qua tấm rèm cửa sổ chưa được kéo ra, bên ngoài còn mờ mờ tối tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt.
Một ngọn đèn nhỏ phía bên kia giường lờ mờ soi sáng căn phòng, mà quay đầu nhìn lại, Tô Dịch Thừa đang nằm khuất sáng cạnh cô, An Nhiên sững người một lúc lâu, mới đưa tay đụng vào mặt anh, xúc cảm chân thực khiến cô xác định tối hôm qua mơ mơ màng màng tỉnh lại nhìn thấy anh không phải là mình nằm mơ, xúc cảm và nhiệt độ như thế này sẽ không lừa người, khóe miệng cong lên thành độ cong đẹp mắt.
Từ trước đến nay Tô Dịch Thừa luôn ngủ rất dễ tỉnh, chỉ đụng chạm rất nhẹ cũng khiến anh tỉnh lại, mắt còn buồn ngủ có chút mờ mịt, một lúc sau mới nhìn rõ cô ở trước mắt, khẽ cười với cô, giơ tay lên nhẹ bắt lấy tay cô, kéo tay cô vào trong miệng mình hôn lấy, chậm rãi mở miệng, nói: "tỉnh rồi?" Giọng nói còn khàn khàn và mông lung khi vừa mới tỉnh lại, cực kỳ trầm thấp.
An Nhiên gật đầu, vừa mới định mở miệng nói chuyện, thì bụng đã tranh trước.
An Nhiên quay đầu nhìn ra ngoài một chút, mày nói: "trời còn chưa sáng mà."
"Không sao, quán bán đồ ăn sáng thường mở sớm." Tô Dịch Thừa nói.
An Nhiên xoay chuyển mắt to, nhìn anh cười đùa: "em muốn ăn cháo trắng, ngoài ra còn muốn ăn bánh bao đậu." Nhìn anh, lại nhỏ giọng hỏi: "à, còn ăn giò cháo quẩy được nữa không?" Đột nhiên thật muốn ăn, vô cùng muốn, nhưng mà cô cũng biết những đồ ăn dầu mỡ rất không tốt cho sức khỏe.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhìn cô nói: "Anh mua cho em cháo và bánh bao đậu, còn về bánh quẩy… " Vừa nói, vừa lắc đầu, nói: "không thể!"
"Em biết ngay mà." An Nhiên nhỏ giọng nói.
Tô Dịch Thừa cười vuốt vuốt đầu cô, chống người ngồi dậy, vén chăn xuống giường, vừa mặc quần áo vừa nói: "bây giờ anh đi mua cháo và bánh bao đậu cho em, ngoan ngoãn ở đây chờ anh."
An Nhiên nhìn ra ngoài một chút, lại giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, mới năm rưỡi, còn chưa đến sáu giờ, mặc dù không biết tối qua mấy giờ anh về, nhưng nhìn quầng thâm dưới mắt anh, cô nhìn ra được anh mệt mỏi như thế nào.
Trong lòng không nỡ và đau lòng, khi anh xoay người định vào phòng vệ sinh rửa ráy đưa tay kéo tay anh, đau lòng nhìn anh, nói: "không thì đợi lát nữa hẵng đi, anh ngủ tiếp một lúc."
Tô Dịch Thừa cười sờ sờ đầu cô, chỉ nói: "anh không muốn bỏ đói bảo bối của anh." Cũng không biết câu ‘bảo bối’ này của anh là chỉ cô hay ‘tiểu tình nhân’ trong bụng cô kia.
An Nhiên da mặt mỏng, đỏ mặt nhìn anh, khóe miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Đến khi Tần Vân xách theo canh gà bà đã hầm cả đêm, còn có cháo nấu buổi sáng còn nóng hổi tới bệnh viện, vừa mới tới cửa phòng bệnh, còn chưa đẩy cửa đi vào, chợt nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng truyền đến từ bên trong.
"Em không muốn ăn, em còn phải ăn cháo nữa, thật là không ăn được nữa." Là giọng nói của An Nhiên, mềm mềm mại mại, ngọt ngọt ngào ngào.
"Ngoan, ăn cái này đi