Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3625 lượt.

nói: "chị dâu, chị có thể không tốt như vậy được không, chị xem chị lấy lòng mẹ nhiều thế, nhưng mà lại khổ em cả ngày bị bà phê bình, sắp chết mất." Nói xong còn vô cùng nhấn mạnh kêu vài tiếng.
Chọc cho An Nhiên và Tần Vân cũng không nhịn được bật cười.
Tần Vân còn không khách khí dội cho cô một gáo nước lạnh, nói, "mẹ đây biết rõ tốt xấu, con bất hiếu hay có hiếu, còn không liên quan người khác."
Tô Dịch Kiều vuốt vuốt cái đầu đau nhức, nhăn mũi lại, nói: "được rồi, được rồi, để chứng tỏ lòng hiếu thảo của con, mấy ngày tới chị dâu ở viện, sáng trưa tối con sẽ cho người đưa cơm tới đây, đảm bảo tươi ngon lại bổ dưỡng." Nói xong, tiến lên ôm lấy bả vai Tần Vân, nịnh nọt: "như vậy được chưa, mẹ yêu quý của con."
Tần Vân nhìn cô một chút, khóe miệng mơ hồ nổi lên ý cười: "thế còn được."
Nhìn hai người, An Nhiên khẽ cười, tâm tình rất tốt.
Khi Tô Dịch Thừa đổ hết đồ ăn thừa về là lúc điện thoại trong túi áo vang lên, là Diệp Tử Ôn gọi tới. không quấy nhiễu đám phụ nữ đang nói cười, cầm điện thoại di động đi ra bên ngoài phòng, rồi mới nhấn nút đón nghe.
"A Thừa, cậu không sao chứ, mình nghe ông già nhà mình nói hôm qua cậu bị mời đi uống trà hả!" Hôm qua anh trở về đại viện, ông già nhà anh còn hỏi riêng anh chuyện a Thừa, khiến anh như lọt vào mê cung, nghe mãi mới nghe ra, hóa ra a Thừa bị người tổ điều tra ban thanh tra kỷ luật mời đi uống trà, chuyện rất lớn thì phải, trên tỉnh ủy cũng phái người xuống.
"Không có chuyện gì, nếu có chuyện mình còn có thể nhận điện của cậu sao?" Tô Dịch Thừa cười nhạt nói, ngồi xuống ghế nhựa cạnh tường, tao nhã ghác chân lên.
"Ừm, cũng phải." Diệp Tử Ôn cười nói: "nhưng mà xem ra cậu đắc tội không ít người hả, nếu không thì chuyện đâu tới nỗi này."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhẹ giọng đáp: "ừ, có lẽ thế." Hẳn là đột nhiên anh lên chức gây trở ngại lợi ích của không ít người rồi.
"Mình nghe nói Cố An Nhiên vào bệnh viện, không sao chứ?" Diệp Tử Ôn quan tâm hỏi thăm.
"Không có chuyện gì." Vừa nói khẽ nghiêng đầu nhìn vào bên trong, nghĩ đến cái gì, nói với điện thoại: "Tử Ôn, cậu giúp mình tập hợp chút tài liệu đi."
Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại khẽ sửng sốt, hỏi: "cậu chuẩn bị có hành động?"
Cầm điện thoại, Tô Dịch Thừa chỉ nói: "mình chỉ không muốn lần nào cũng bị động như vậy."
Diệp Tử Ôn cũng không nói thêm cái gì, chỉ nói: "mình biết rồi, muốn mình tra cái gì, lát nữa gửi mail cho mình đi."
"Ừ." Tô Dịch Thừa lên tiếng gật đầu, có một số việc có vài người dường như không như anh nghĩ, nếu đã lựa chọn bắt đầu thế này, vậy dù thế nào cũng nên cho một kết thúc đi.
"Vậy vậy. . . ." Diệp Tử Ôn bên kia điện thoại đột nhiên ấp a ấp úng, kiểu như muốn hỏi gì lại do dự.
Tô Dịch Thừa khẽ nhíu mày, hỏi: "cái gì?"
Ở bên kia Diệp Tử Ôn hít sâu, như là đã quyết định cái gì đó, hỏi: "vậy gần đây cậu có gặp Tiểu Kiều không?"
"Dịch Kiều?" Tô Dịch Thừa nhíu mày, đứng dậy, xoay người mở hé cánh cửa ra, nhìn Tô Dịch Kiều đang nhướng mày nhấn mạnh hóa, trong phòng bệnh, hỏi: "cậu và Dịch kiều làm sao vậy?"
"Không, không có gì!" Diệp Tử Ôn vội vàng giải thích: "mình thuận miệng hỏi một chút, mình vừa từ nước ngoài về, mấy ngày không gặp, cho nên thuận miệng hỏi thôi, không có gì cả."
Anh ta càng giải thích, Tô Dịch Thừa càng cảm thấy anh ta chột dạ, híp mắt, nhắc nhở anh ta: "A Ôn, mình hi vọng cậu còn nhớ rõ những lời mình nói với cậu ở quán rượu lần trước."
Bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu, sau đó chỉ nghe thấy Diệp Tử Ôn nói: "bên mình còn có việc, cúp máy đã." Sau đó căn bản là không đợi Tô Dịch Thừa mở miệng, liền cúp điện thoại.
Tô Dịch Thừa nhìn điện thoại, có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Tô Dịch Kiều ở trong bệnh viện một lúc lâu, nhận được điện thoại từ quán mới đứng dậy chuẩn bị rời đi, mà vào lúc rời đi, đứng cửa phòng bệnh, Tô Dịch Thừa kéo cô hỏi: "Gần đây em và Tử Ôn làm sao thế?"
Tô Dịch Kiều chớp mắt, tránh ánh mắt anh, chỉ nói: "không, không có gì a."
"Dịch Kiều, nếu Tử Ôn vẫn không xác định như vậy, thì buông tay đi." Cô là em gái anh, anh không muốn cô bị ai làm tổn thương, cho dù người kia là Diệp Tử Ôn, cũng không được!
Tô Dịch Kiều im lặng, sau cùng gật đầu, chỉ để lại câu, em biết rồi, rồi đi thẳng.
Tần Vân ở lại bệnh viện thêm một lúc, nhưng biết hôm nay Tô Dịch Thừa không đi làm, nên cũng yên tâm không sợ An Nhiên không có người chăm sóc, rồi đứng dậy trở về đại viện quân khu, nhưng mà trước khi đi năm lần bảy lượt dặn dò tối nay Tô Dịch Thừa hâm nóng canh gà lên cho An Nhiên, nói phụ nữ có thai ra máu nhất định phải bồi bổ mới được.
Đợi sau khi hai người đều đi rồi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Tô Dịch Thừa và An Nhiên.
Đóng cửa phòng, ngồi xuống cạnh giường cô, tay đỡ bả vai cô để cô tựa đầu lên người mình.
An Nhiên an tâm gối đầu lên anh, tay nhỏ bé đùa nghịch tay anh, đốt ngón trỏ và ngón giữa của anh có vết chai của hàng năm cầm bút, vuốt vuốt có gò nhô lên. Nở nụ cười, nhẹ giọng mở miệng: "mẹ và Dịch kiều, còn có mọi người, đối xử với em thật tốt ."
"Đồ


Disneyland 1972 Love the old s