Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3620 lượt.
ngốc, chúng ta là người một nhà nha, không tốt với em, còn tốt với ai?" Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng nói.
Quay đầu, nhìn anh, An Nhiên rất nghiêm túc nói: "Gả cho anh thật tốt, là quyết định tốt nhất cuộc đời này của em." Không chỉ có anh thương cô, người nhà anh cũng đối xử với cô tốt như thế, cô thật sự vui vẻ mình may mắn như thế.
Tô Dịch Thừa cũng cười, khom người mổ lên môi cô: "Cũng chỉ có em mới có thể cản đảm mở miệng liền nói chuyện kết hôn với một người lạ như vậy."
An Nhiên giảo hoạt lè lưỡi với anh, nói: "vậy cũng chỉ có anh mới đồng ý lời cầu hôn của em mà không cần suy nghĩ như thế."
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nói: "cho nên nói chúng ta là một đôi trời đất tạo nên?"
An Nhiên suy nghĩ một chút nghiêm túc gật đầu: "ừ, nhìn qua hình như là như vậy." Thế mà lại khớp nhau như vậy, còn không phải là một đôi được định trước sao.
Hai người đều cười, lại trở lại lồng ngực anh, An Nhiên vẫn nắm tay anh, ngắm nghía ngón tay anh. Mà Tô Dịch Thừa cũng hưởng thụ giờ khắc này, cúi đầu nghe mùi hương thơm thoang thoảng từ cô, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn.
Hai người cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng hỏi bên tai cô: "Mệt không? Có muốn ngủ một lát không?" Giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi, sáng cô dậy rất sớm, lâu như thế, có lẽ cũng đã mệt.
Tựa vào trong ngực anh, An Nhiên lắc đầu, một lúc lâu, lại nói: "Thật xin lỗi." Thanh âm trầm thấp, nặng nề, đã không còn vui vẻ tràn đầy sức sống như vừa rồi, tâm tình như là suy sụp.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, hỏi: "sao vậy?"
Yên lặng một lúc lâu, An Nhiên mới mở miệng nói: "em không biết sợi dây chuyền kia đắt tiền như vậy, hồi đó khi Chu Hàn nhượng lại cho em, em không nghĩ nhiều như vậy." Lại không ngờ rằng vì cô sơ suất như thế, suýt nữa khiến anh phải gánh tội tham ô nhận hối lộ, mặc dù cuối cùng đã giải thích rõ rồi, nhưng mà trong lòng cô thế nào vẫn cảm thấy có lỗi, nếu lần này không phải là Chu Hàn, hẳn là cô có mười cái miệng cũng không nói rõ được.
"Đồ ngốc, không phải là lỗi của em." Tô Dịch Thừa ôm chặt cô hơn, nói: "là có vài người muốn lén gây sự, cho dù không có chuyện sợi dây chuyền kia, cũng sẽ có cái khác, đều khó tránh khỏi." Đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "em nói gì với chú Nghiêm rồi?" Nếu nói đúng sự thật, sợ là thế nào cũng không rõ được.
An Nhiên lắc đầu, xoay người, nhìn anh nói: "thật ra là Chu Hàn bảo em nói như thế."
"Chu Hàn?" Tô Dịch Thừa nhíu mày, rồi lại nghĩ đến cái gì, gật đầu: "Cũng phải, cậu ta là đương sự."
"Trước khi đám người Nghiêm tổ trưởng đi vào, em nhận được tin nhắn của anh ta, anh ta nói nếu không muốn anh có chuyện gì, thì bảo em làm theo như anh ta nói, anh ta bảo em nói rằng sợi dây chuyền kia là em thay anh ta tặng cho Lâm Lệ, vì anh ta cũng nói vậy, cứ như thế, lời khai ăn khớp rồi." Thật ra thì lúc nhận được tin nhắn của Chu Hàn, cô cũng không biết có nên nghe lời anh ta không, nhưng mà khi đó thì hình như cũng không có biện pháp khác.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa im lặng một lúc, mới nhàn nhạt đáp lại: "thế à."
An Nhiên gật đầu, lại xoay người, dựa vào anh, như là cảm khái nói: "làm vợ anh hình như em còn phải học rất nhiều."
Tô Dịch Thừa ôm cô, cằm đặt lên bả vai cô, hỏi: "làm vợ anh có cảm thấy mệt không?"
"Không." Hầu như không hề nghĩ ngợi, An Nhiên lắc đầu nói: "sẽ không cảm thấy mệt, vì anh chiều chuộng còn nhiều hơn những thứ này, em chỉ khuông muốn mình trở thành vật ngáng chân anh." Không muốn gây nhiều phiền phức không cần thiết cho anh như vậy, có một số việc cô có thể tránh, vậy cũng coi như là chia sẻ cho anh rồi.
Hôn gương mặt của cô, Tô Dịch Thừa dịu dàng nói: "không, em làm rất tốt."
An Nhiên khẽ nghiêng đầu, cùng anh chia sẻ nụ hôn ngọt ngào này.
Hai người đang ôm hôn ngọt ngào thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường của An Nhiên vang lên, ánh sáng lập lòe, ầm ĩ không ngừng.
Tô Dịch Thừa lưu luyến không rời buông cô ra, sờ sờ mặt cô, đợi hai người ổn định lại hô hấp, mới xoay người lấy cái điện thoại di động.
Là Lâm Tiểu Phân gọi tới, vì sợ Lâm Tiểu Phân lo lắng, An Nhiên không nói cho Lâm Tiểu Phân chuyện mình suýt nữa sảy thai.
Nhấn nút nghe, lúc này mới muốn mở miệng gọi bà, đã nghe thấy tiếng nổi giận đùng đùng của Lâm Tiểu Phân ở bên kia điện thoại: "Cố An Nhiên, mẹ đã nói con đừng có qua lại với Đồng Văn Hải, sao con còn không nghe!"
Cái tát
"Cố An Nhiên, mẹ đã nói con đừng có qua lại với Đồng Văn Hải, sao còn còn không nghe!"
Giọng của Lâm Tiểu Phân rất to, khiến Tô Dịch Thừa vừa cầm điện thoại cho An Nhiên cũng có thể nghe thấy tiếng gào thét của Lâm Tiểu Phân bên kia điện thoại.
An Nhiên sửng sốt, mãi một hồi cũng chưa kịp phản ứng, thật bị tiếng gào thét và chỉ trích của mẹ hù dọa, nhất là không hề đề phòng, hoàn toàn không có chuẩn bị.
Bên kia điện thoại, Lâm Tiểu Phân vẫn kích động, giận dữ nói với An Nhiên: "Cố An Nhiên, sau này nếu con còn đi gặp Đồng Văn Hải, thì đừng có mà gọi mẹ là mẹ!" Nói xong, liề