Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3660 lượt.
, em chưa ăn được bao nhiêu." Là giọng Tô Dịch Thừa, dịu dàng sủng nịnh, bản thân Tần Vân cũng không biết, hóa ra người con trai có nề nếp của bà có thể hạ giọng mềm mại đến thế này.
Cũng không vội vàng đi vào, Tần Vân xách đồ nhẹ nhàng đứng ngoài cửa nghe trộm tình hình bên trong, bà thật đúng là một người mẹ thiện giải nhân ý(1) , lại càng là người mẹ chồng am hiểu tình thú, tất nhiên sẽ không đột ngột xông vào quấy rầy bọn họ vào lúc này.
(1) thiện giải nhân ý: am hiểu ý người
Trong phòng bệnh, An Nhiên chỉ vào cái bàn nói: "đâu có, anh xem em ăn cháo, còn ăn bánh bao đậu, còn ăn một ít xíu mại, thực sự là em ăn rất nhiều rồi!" Đúng là cô đói, nhưng không đói đến mức này, thế mà anh mua vừa cháo, vừa bánh bao đậu, còn có xíu mại, thậm chí còn mua sữa đậu nành, hơn nữa tất cả đều là hai suất, đều muốn một mình cô ăn, sao có thể ăn hết!
Tô Dịch Thừa nhìn còn một cái mâm duy nhất trên bàn, ngẫm lại quả thực cô đã ăn không ít, gật đầu, "được rồi." Với đũa gắp miếng xíu mại cuối cùng vào mâm của mình, lại nốc hết cốc sữa đậu nành kia vào bụng.
Cúi đầu nhìn hơn nửa bát cháo của mình, lại nhìn anh một chút, An Nhiên dịu dàng gọi anh: "Dịch Thừa."
"Ừ?" Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng đáp, ngẩng đầu nhìn cô: "sao thế?" Vừa nói, vừa rút giấy ăn, lau chùi miệng mình.
An Nhiên dùng cái thìa quấy quấy cháo trong bát, lại nhìn anh một chút, nói: "Em có thể phí phạm lương thực một lần không a." Vừa nói, còn đặc biệt cam đoan với anh: "Không nhiều lắm, chỉ có chút xíu, anh xem." Vừa nói vừa bưng cái bát còn non nửa cháo cho anh nhìn, như là đang chứng minh mình nói thật, không hề giả vờ.
"Em ấy." Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, sủng nịch nhìn cô, đưa tay nhận lấy cái bát trong tay cô, sau đó chỉ vài hớp là ăn hết chỗ cháo còn thừa lại của cô.
An Nhiên nhìn anh, khéo miệng tràn đầy ý cười: "Dịch Thừa, anh thật tốt."
Ăn xong Tô Dịch Thừa sủng nịch chấm chấp cái mũi của cô, sau đó mới bắt đầu thu dọn đồ trên bàn.
"Mẹ, mẹ đứng ở cửa làm gì, sao còn không vào đi?"
Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọng Tô Dịch Kiều, nghe vậy, hai người bên trong phòng nhìn nhau, sau đó chuyển sang nhìn thẳng ra cửa phòng bệnh.
Cửa được mở ra, Tô Dịch Kiều xách một giỏ to toàn hoa quả đi vào, An Nhiên nhìn thấy Tần Vân đi phía sau cô, lúc này đang oán hận nhìn Tô Dịch Kiều, như là đang oán cô phá hoại chuyện tốt của bà vậy.
Tô Dịch Kiều thì hoàn toàn không thấy được ánh mắt trách móc cùng u oán của mẹ, mang theo giỏ hoa quả đi vào, cười cười chào hỏi An Nhiên và Tô Dịch Thừa: "anh, chị dâu, sớm." Vừa nói liền đi về phía An Nhiên, thấy sắc mặt cô hồng hào, hỏi: "chị dâu, không sao chứ, thân thể có khỏe không?"
An Nhiên gật đầu với cô ấy: "ừ, rất tốt."
Tô Dịch Kiều gật đầu, lại xoay người hỏi Tô Dịch Thừa: "anh, anh không sao chứ?" Ngày hôm qua cô về nhà mới biết được thì ra là ông anh nhà cô thế mà được chú Nghiêm mời đi uống trà rồi!
"Không có chuyện gì." Tô Dịch Thừa chỉ nhàn nhạt nói, động tác trên tay không ngừng, thu dọn bộ bát đũa duy nhất mà họ vừa ăn sáng xong.
Nghe vậy, Tô Dịch Kiều biết anh nói không sao nhất định thật là không sao, cho nên cũng không hỏi nhiều, thế nhưng cô cũng lo lắng thay cho những người đắc tội với ông anh cô, từ góc độ làm anh em với Tô Dịch Thừa hai mươi sáu năm qua, cô tuyệt đối sẽ không cho rằng ông anh phúc hắc này sẽ quên chuyện này đi, huống chi nghe mẹ nói lần này còn liên lụy đến chị dâu suýt nữa thì sảy thai, có thể thấy được tính nghiêm trọng của hậu quả.
Thu lại đôi mắt oán giận kia, Tần Vân tươi cười đầy mặt đi đến chỗ An Nhiên, đặt canh gà và cháo lên trên cái tủ bên cạnh, vừa cười nói: "bảo là định mang bữa sáng cho các con, không ngờ là các con đã ăn xong rồi." Cất đồ ăn vào ngăn tủ, xoay người nhìn lại An Nhiên, thấy sắc mặt cô hồng hào, hoàn toàn không nhợt nhạt như hôm qua nữa, cười, không ngừng gật đầu: "nhìn qua sắc mặt tốt hơn hôm qua."
An Nhiên cười nhạt, nhìn bình giữ nhiệt đặt trên tủ đầu giường một chút, lại quay đầu nhìn Tần Vân, hơi ngượng ngùng nói: "mẹ, xa như vậy, sau này đừng mang nữa, chúng con tự mua." Từ đại viện quân khu đến khu vực thành thị, hơn một giờ đi xe, sáng sớm đã tới đây như vậy, cộng thêm thời gian hầm cháo và canh, như thế rất mệt người.
Tần Vân nhíu nhíu mày, không đồng ý nói: "đồ mua bên ngoài đâu có thể so với đồ làm trong nhà."
An Nhiên kéo tay bà, nhẹ nhàng nói: "mẹ, chúng con chỉ không muốn mẹ vất vả như thế."
Tần Vân nhìn cô, rất lâu, cay cay cái mũi, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa và Tô Dịch Kiều nói: "xem đi, mẹ đã nói mà, con dâu còn tốt hơn nhiều so với con trai con gái, biết thương người." Nói xong lại cố ý vô tình liếc nhìn Tô Dịch Kiều đứng bên cạnh, lành lạnh nói: "không giống vài người, lớn thế rồi đừng nói thương mẹ, còn không làm mẹ tức giận là đã tốt rồi, một tháng không về còn chưa tính, một cuộc điện thoại cũng không có, nếu như ngày nào đó mẹ xảy ra chuyện gì, nó nhất định là không biết."
Tô Dịch Kiều bên cạnh đảo cặp mắt trắng dã, tất nhiên là nghe ra hàm ý của bà, đau khổ nhìn An Nhiên