Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3603 lượt.
tốt con dâu tôi, còn phải giở trò, cô cho là tôi sẽ rảnh rỗi gặp cô ư, tôi mới thèm mà quản, những lời vừa rồi cô nghe thì lợi cho cô, không nghe thì tôi cũng chịu, nhưng mà phiền cô từ nay về sau đừng gây phiền phức lung tung, những lời cô nói vừa rồi thật sự khó nghe, về cô, lại càng không muốn gặp." Sắc mặt Tần Vân không hề hòa nhã nhìn cô ta một cái, cũng bất kể vẻ mặt cô ta bây giờ khó coi hay đặc sắc thế nào, liền quay đầu đi, dịu dàng cười nói với An Nhiên: "Nhiên Nhiên, chúng ta đi thôi, thủ tục đều làm xong rồi."
An Nhiên gật đầu, nghĩ tới những gì bà vừa nói, không nhịn được cười ra tiếng.
Tần Vân nói với thím Trương đứng bên cạnh đang nhìn đến thất thần: "thím Trương, xách đồ ra, chúng ta đi thôi, tiểu Trương đợi dưới tầng hẳn là sốt ruột rồi."
Thím Trương vội vàng lấy lại tinh thần, cuống quít đáp: "à à được được."
Tần Vân kéo tay An Nhiên vừa ra đến cửa phòng bệnh, thì gặp phải Đồng phu nhân đang tìm Đồng Tiểu Tiệp.
"Tiểu Tiệp." Đồng phu nhân vừa nhìn thấy con gái đứng trong phòng bệnh, cắn chặt môi, oán hận nhìn An Nhiên và Tần Vân, cũng không hỏi phải trái đúng sai, liền la lên với đám An Nhiên: "các cô đứng lại!" Vừa nói liền bước đến trước mặt đám An Nhiên, giọng nói rất hung hăng: "các cô làm gì Tiểu Tiệp vậy!" Ngón tay suýt nữa thì đánh đến An Nhiên.
Tần Vân không vui nhíu mi lại, kéo An Nhiên để cô đứng phía sau mình, chắn trước mặt cô, có chút khinh thương nhìn Đồng phu nhân, nói: "bà còn có phéo tắc hay không, nói chuyện không thể bình thường mà nói sao, động chân động tay như thế, bà muốn làm gì!"
"Tôi muốn làm gì, bản thân tôi muốn hỏi bà đã làm gì, các người biến con gái tôi thành gì?" Chỉ vào Đồng Tiểu Tiệp, Đồng phu nhân ngang tàng nói.
Tần Vân quay đầu nhìn Đồng Tiểu Tiệp một cái, ra vẻ kinh ngạc bỗng dưng hiểu ra nói: "thì ra cô ta là con gái bà a, thật đúng như câu châm ngôn, thượng bất chính hạ tắc loạn, có người mẹ như bà thế này mới có thể dạy dỗ ra được con gái như thế."
"Bà, bà có ý gì!" Đồng phu nhân nhìn bà, hai mắt gần như muốn phun ra lửa.
Tần Vân khinh thường nhìn bà ta, châm chọc nói: "có ý gì, có ý gì thì bà xem lại bộ dạng của mình chẳng phải sẽ biết."
"Bà! ——" Đồng phu nhân tức giận, nhưng mà lại chỉ có thể trừng mắt nhìn bà.
"Tôi cái gì mà tôi, tôi mới không có thời gian nói lời thừa với bà, thật là lãng phí hơi sức, cả nhà đều là loại người gì a." Nói xong, nhìn cũng không nhìn bọn họ một cái, Tần Vân khinh thường quay đầu, một lần nữa kéo tay An Nhiên: "đi, chúng ta đi." Liền đi ra khỏi phòng bệnh.
"Thật sự là lại người nào cũng có, bất cứ con chó con mèo cũng muốn tới đây giễu võ giương oai, hừ, thật tưởng Tô gia chúng ta không có ai a!" Cho dù ra khỏi bệnh viện, Tần Vân vẫn còn căm hận nói, vừa rồi bà đi làm thủ tục xuất viên, cũng không biế có phải là do thời gian hay không, cũng không nhiều người xếp hàng, cho nên không bao lâu là xong, khi trở về phòng bệnh đúng lúc thấy có người bên trong, còn tưởng là bạn của An Nhiên, vừa định đi vào, thì nghe thấy người phụ nữ kia căm phẫn chất vấn An Nhiên, còn oán hận An Nhiên, bà vừa nghe thế không vội đi vào, muốn nghe một chút rốt cuộc các cô muốn nói gì, cho nên đứng bên ngoài thêm một lúc, Chỉ là không ngờ càng nghe càng khiến người ta tức giận, là loại người gì a, tranh giành người rồi còn mặt mũi tới chất vấn, phải chăng kỹ nữ rồi còn có mặt mũi lập đền thờ trinh tiết a!
An Nhiên nhếch môi nở nụ cười, không hề vì Đồng Tiểu Tiệp gây phiền phức vừa rồi mà tâm trạng trở nên buồn bực, mà trái lại, còn mừng thầm và vui vẻ. Nắm chặt tay Tần Vân, sau đó chậm rãi dừng bước.
Thấy cô không đi Tần Vân khó hiểu quay đầu, nhìn cô, hỏi: "sao thế?"
An Nhiên lắc đầu, nhìn cô chăm chú, nói: "mẹ, cám ơn mẹ!"
Tần Vân sửng sốt rồi lập tức kịp phản ứng, nhìn cô tức giận nói: "còn tưởng rằng con muốn nói gì." Kéo cô tiếp tục đi về phía trước: "con dâu Tô gia chúng ta không phải để người ngoài tùy tiện bắt nạt nha, thật sự là chán sống rồi!"
An Nhiên bị bà nói không nhịn được cười ra tiếng, ngay cả thím Trương đứng cạnh cũng cười theo.
Biết Tô Dịch Thừa đi công tác mai mới về, Tần Vân vốn là muốn bảo An Nhiên cùng bà về đại viện, như thế cũng tiện chăm sóc, nhưng bị An Nhiên khéo léo từ chối, cô biết Tô Dịch Thừa về chắc chắn sẽ tìm cô, mà cô cũng không muốn anh vất vả như thế, vì muốn chia sẻ cho anh, nếu đã không giúp được gì, thì cũng sẽ không gây phiền hà cho anh, đợi ở nơi anh tìm thấy dễ dàng nhất, về là có thể gặp cô, ít nhất không cần phải đi lại mệt nhọc.
Tần Vân tất nhiên là người từng trải, đâu lại không hiểu tấm lòng của cô, hơn nữa con trai là con của bà, làm mẹ bà cũng rất yêu thương, mà bên phía An Nhiên có thím Trương ở, cũng không đến nỗi không ai chăm sóc, vài ngày qua, bà cũng nhìn ra con người thím Trương không tệ, giao An Nhiên cho bà chăm sóc, bà cũng không có gì không yên lòng, nên cũng không khăng khăng nữa. Chỉ căn dặn thím Trương mấy câu, bảo thím Trương chăm sóc tốt An Nhiên, ở nhà không bao lâu, liền trở về đại viện.
Khác với những người khác,