XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3605 lượt.

: "Đây là chuyện của cô, chúng ta hình như cũng không thân tới mức đi hỏi thăm quan tâm lẫn nhau."
Đồng Tiểu Tiệp cười, đồng ý không được gật đầu: "Đúng, đúng, cô nói đúng vậy, tôi không thích cô, cô cũng hận tôi, chúng ta đương nhiên sẽ không tốt tới nỗi đi quan tâm lẫn nhau."
"Tôi không hận cô, cô với tôi mà nói chỉ là một người xa lạ." Nếu đối với đoạn cảm tình phía trước, thật sự để nói hận, cô cũng chỉ hận Mạc Phi, là bởi vì là anh ta đã phản bội tình cảm của họ, mặc kệ có người thứ ba hay không có, nếu tình cảm của anh ta kiên định như lời anh ta nói, vậy căn bản cái gì cũng không cần lo lắng.
"Phải không." Nhìn thẳng vào cô, Đồng Tiểu Tiệp rõ ràng có chút không tin.
An Nhiên nhìn cô ta, cũng không có tính mở miệng giải thích cái gì, cô ta tin không tin là chuyện của cô ta, cô không quan tâm.
"Đối với cô, tôi cũng rất không thích cô, từ sáu năm trước không thích, đến bây giờ ..." Đồng Tiểu Tiệp dừng một chút, một hồi lâu sau, nhìn An Nhiên, biểu tình cơ hồ là có chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi hận cô!"
Nghe vậy, An Nhiên chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng chính mình cái gì cũng chưa làm, nếu không có nhớ lầm, người bị đoạt bạn trai, người bị người vứt bỏ phản bội là cô mới đúng!
"Cô không phải cảm thấy rất buồn cười, rất khó hiểu sao?" Đồng Tiểu Tiệp buồn cười nhìn An Nhiên, biểu tình đột nhiên trở nên có chút vặn vẹo nói: "Nếu tôi nói con của tôi không còn, mà nguyên nhân là vì cô, cô còn có thể cảm thấy tôi hận cô mạc là khó hiểu nữa hay không?"






Mẹ chồng mạnh mẽ
"Nếu tôi nói tôi mất con, mà nguyên nhân là vì cô, cô còn có thể cảm thấy tôi hận cô vô duyên vô cớ không?" Đồng Tiểu Tiệp chất vấn cô như vậy, nhìn An Nhiên, vẻ mặt trở nên vặn vẹo, dữ tợn.
An Nhiên sững sờ, thế mới biết thì ra là cô ta có vẻ bị bệnh là vì sảy thai. Nhưng mà cô ta nói cô ta mất con liên quan đến cô, a, có phải là nhìn cô rất dễ bắt nạt, cho nên tất cả mọi người đều đổ trách nhiệm lên người cô!
"Cô có biết cảm giác khi chồng cô ôm cô, miệng lại gọi tên người phụ nữ khác là gì không?" Đồng Tiểu Tiệp nhìn cô, chất vấn, "cô có biết rõ ràng cô đã làm rất nhiều, nỗ lực rất nhiều, mất thời gian 6 năm để tìm cách vào lòng một người đàn ông, cô có biết đó là dạng tuyệt vọng thế nào không? Cô biết không?"
Thím Trương đứng một bên sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, không phản ứng kịp đây rốt cuộc là chuyện gì.
"Thế nào, nghĩ ra?" Đồng Tiểu Tiệp mắt lạnh nhìn cô.
An Nhiên ngẩng đầu, cô cảm thấy rất buồn cười, gia đình họ Đồng bọn họ ai cũng tự cho mình là đúng như thế sao? Đồng Văn Hải như thế, không phân tốt xấu ‘cầu xin’ cô đừng có can thiệp vào hôn nhân của con gái ông ta, mà bây giờ Đồng Tiểu Tiệp còn hơn thế, liền đổ hết sai lầm và bất cẩn của mình lên đầu cô!
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm thấy tức giận, nhìn cô ta vừa định mở miệng, lại có người đoạt trước.
"Cô người đàn bà này là sao vậy, chính mình bất cẩn lại muốn đổ trách nhiệm và sai lầm lên đầu người khác, đầu óc cô có vấn đề sao?"
Cũng không biết Tần Vân về từ lúc nào, nhưng mà rõ ràng đã nghe thấy lời đối thoại của hai người, từ cửa đi vào, nhìn Đồng Tiểu Tiệp với vẻ khinh thường và coi rẻ.
"Mẹ." An Nhiên có chút bất ngờ nhìn Tần Vân.
Tần Vân nhìn cô cười cười, khoát khoát tay với cô.
Đồng Tiểu Tiệp rất bất ngờ với sự xuất hiện của Tần Vân, nhìn bà, giọng nói hung hăng hỏi: "bà là ai!"
Ngoảnh lại nói thẳng với Đồng Tiểu Tiệp: "tôi là ai cô việc gì phải biết, tôi nói cô thật sự không có bệnh đấy chứ, tìm tới tận cửa lại còn khóc lóc om sòm, cô cho Tô gia chúng tôi không có người sao? Con dâu Tô gia của tôi là người để cô tùy ý bắt nạt sao?"
"Bà!" Đồng Tiểu Tiệp nhìn chằm chằm bà, đối với Tần Vân, tỏ ra không phản kháng nổi.
"Tôi cái gì, tôi chưa thấy ai ngu ngốc như cô, biết rõ rồi mà còn chọn lấy người đàn ông không yêu mình, cô là kẻ ngu hay đần độn, hạnh phúc của mình, mình lại không biết quý trọng, ai sẽ quan tâm cô hả!" Tần Vân nói xong rất khinh thường: "Hôn nhân của mình có vấn đề, nhưng lại tìm nguyên nhân trên đầu người khác, tôi thấy vấn đề của cô không phải là ngu xuẩn, mà cô căn bản không có đầu óc, hay là đầu cô bị lừa đá rồi, cô không có đầu óc cũng chưa cần lo, nhưng cũng đừng để nước vào a, có thời gian thì tìm đến người khác mà khóc lóc om sòm đùa giỡn ngang ngược, sao cô không đi tìm thằng đàn ông kia mà ly hôn? Lợi dụng cô lên cao như vậy, rồi buổi tối ôm cô lại nghĩ đến người phụ nữ khác, đàn ông như thế cô còn mong đợi anh ta mang hạnh phúc đến cho cô?"
"Tôi . . ." Đồng Tiểu Tiệp bị bà nói không đáp được câu nào, nhìn Tần Vân, hàm răng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch bệnh hoạn vừa rồi cũng trở nên đỏ bừng vì giận giữ. Để Tần Vân chờ thật lâu, mới nghẹn ra được một câu: "chuyện của tôi khỏi cần bà quản, bà cho bà là ai, dựa vào cái gì mà vung tay múa chân với tôi!"
"Khư." Tần Vân khinh thường: "tôi mới không rảnh tới vung tay múa chân với cô, cô cho cô là ai, tôi có rất nhiều việc, tôi phải chăm nom