Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3584 lượt.
ễn Lâm Lệ đi, nhìn cô lên xe, An Nhiên mới để tùy Tô Dịch Thừa nắm tay đi về phía nhà trọ. Tô Dịch Thừa quan tâm nhận lấy túi trong tay cô, sau đó một tay xách túi, một tay nắm tay cô.
Khi chờ thang máy, An Nhiên nhàm chán ngắm nghía bàn tay anh, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên nhìn anh, nói: "anh nói xem khoảng hai năm nữa, anh còn có thể nắm tay em như vậy nữa không?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô một cái, cười, gật đầu khẳng định nói: "có chứ, nhất định là thế." Đừng nói khoảng hai năm nữa, có qua mười năm hai mươi năm nữa cũng như thế. Anh không phải là một người lăng nhăng, xác định đã nắm tay là chuyện cả đời.
An Nhiên nhìn anh, nhăn cái mũi với anh, nói: "nói phét, đến lúc đó nhất định anh sẽ không nắm tay em nữa!" Giọng nói khẳng định như là chuyện đã từng xảy ra rồi vậy, chắc chắn không thể chắc chắn hơn.
Tô Dịch Thừa nhướng mi, hỏi: "vì sao?" Chẳng lẽ cô còn có thể đoán được tương lai, cho dù có thể đoán được tương lai, vậy cũng nên thấy anh vẫn nắm tay cô đi, sao có thể không phải chứ!
An Nhiên nhìn anh một chút, lại cúi đầu nhìn bụng mình một chút, chỉ vào bụng nói: "đây, khoảng hai năm nữa, hẳn là đứa trong bụng này cũng sẽ biết đi rồi, đến lúc đó nó sẽ chen vào giữa chúng ta, nắm tay trái và tay phải của chúng ta rồi!"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cười to, hơi dùng sức nắm tay cô, nói: "không đâu, đến lúc đó không để cho nó đứng ở giữa, anh vẫn nắm tay em, nó đứng bên cạnh."
"Hứ, thế thì nó sẽ thấy mẹ nó không thương nó." An Nhiên kháng nghị nói.
Lúc này thang máy đến, Tô Dịch Thừa cười cười, nắm tay cô đi vào, vừa nói: "không sao, anh sẽ nói cho nó biết mẹ nó cũng thương nó, chẳng qua là mẹ nó ghen với nó, cũng muốn cha nó phải nắm tay mẹ nó mới được."
"Em mới không ghen." An Nhiên bĩu môi giải thích cho mình, sao cô có thể ghen với con gái mình được!
Tô Dịch Thừa cười to, thấy bộ dạng chu môi của cô thật sự là đáng yêu liền dùng tay ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn của cô.
An Nhiên bị hành động của anh dọa hết hồn, vội vàng đẩy anh ra, gương mặt thoáng cái đỏ bừng, đây còn đang ở trước thang máy đấy, còn có camera giám sát nữa, không khéo để cho an ninh trực ban bắt gặp rồi, nếu thế, cô thật sự còn không phải xấu hổ chết a!
Tô Dịch Thừa biết cô xấu hổ, chỉ thấp giọng buồn cười, nhưng mà cũng không đùa cô nữa, anh cũng không muốn bộ dạng e thẹn mê người của cô bị người khác nhìn thấy.
Hai người mở cửa vào nhà, An Nhiên hơi mệt mỏi thay giầy liền ngã vào ghế sô pha, Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu thả đồ lên bên cạnh ghế sô pha, sau đó đi đến kéo tay An Nhiên: "nào, đến đây cùng anh ăn chút gì đã."
Nghe vậy, An Nhiên kinh hoảng, nhìn anh, đôi mi thanh tú nhẹ nhàng cau lại, hỏi: "anh còn chưa ăn tối?" Lại giơ tay lên nhìn thời gian một chút, giờ đã hơn chín giờ, anh tắm rửa, gội đầu, thay quần áo, còn đặc biệt đợi cô ở cổng chung cư, nhưng còn chưa ăn cơm!
Tô Dịch Thừa cười, không giải thích, liền kéo tay cô đi về hướng quầy ba.
Đợi đến khi đến gần An Nhiên mới phát hiện, trên quầy ba đã sớm bày biện bộ đồ ăn, mâm thức ăn, bánh mì nướng, ly chân dài, sữa tươi và rượu đỏ, thậm chí còn bày cái giá cắm nến, trên đó có cắm ngọn nến màu đỏ.
An Nhiên há hốc mồm, sững sờ nhìn một lúc lâu, quay đầu khó hiểu nhìn anh: "đây, đây là?"
Tô Dịch Thừa cười đỡ cô ngồi xuống cái ghế cao màu hồng: "chính là tối nay muốn đi ra ngoài ăn với em, lúc tan việc về thì đụng phải thím Trương đi ra ngoài mới biết tối nay em đã hẹn Lâm Lệ đi ăn cơm, hơn nữa còn sơ ý để quên di động trên tủ đồ trước cửa." Vừa nói vừa đi vào trong bếp. Một lần nữa bật lửa lên, thịt bò cho thịt bò tái vào nồi rán lên, vừa tiếp tục nói: "đã không hẹn thành công, nên đi siêu thị mua nguyên liệu chuẩn bị những món này, muốn chờ buổi tối em về, chúng ta vẫn có thể có bữa tối ánh nến."
An Nhiên nghe, nhìn hình bóng anh bận bịu trong bếp, muốn khóc lại vừa muốn cười, buồn cười là vì cảm thấy mình hạnh phúc, có thể có được một người đàn ông thương yêu chiều chuộng mình như vậy, muốn khóc là vì cảm động, rõ ràng người đàn ông này bận bịu muốn chết, nhưng vẫn sẵn lòng dành thời gian ra làm tất cả cho mình, có đôi khi cô không nhịn được mà tự hỏi rốt cuộc bản thân mình có tài đức gì, có thể khiến một người đàn ông làm tất cả vì mình như thế.
Vì nghĩ đến An Nhiên mang thai, không thể ăn đồ tái, cho nên liền rán miếng thịt bò đến chín, rồi mới đổ thịt bò ra đĩa, rưới nước sốt cà chua đã chuẩn bị từ trước lên, sau đó bưng đĩa thịt bò đến trước mặt An Nhiên, lúc này mới xoay người bưng phần cho mình. Rót cho mình chút rượu đỏ, còn sữa tươi cho An Nhiên, xong xuôi tất cả, sau đó lại liếc nhìn An Nhiên, cười nói, đợi đã, còn có một bước nữa, quay đầu lấy cái bật lửa từ trên tủ, đốt lên từng cây từng cây nến hồng trên giá nến, đợi làm xong tất cả, lúc này mới cầm lấy cái điều khiển đèn từ xa, điều chỉnh ánh sáng xuống chỉ còn mờ mờ, sau đó ánh sáng ngọn nến hồng trên giá sáng chập chờn thật giống như trong nhà hàng vậy, âm nhạc cũng theo đó vang lên, không khí đúng chất ngoài nhà