Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3569 lượt.
tìm Đồng Văn Hải nói chuyện rồi."
Tô Dịch Thừa nhìn anh ta một cái, chỉ nhíu mày, gật đầu, không nói thêm cái gì.
Thấy anh không nói gì, thư ký Trịnh cũng không nói gì nữa, cầm công văn đã xong rời đi.
Vào buổi tối Tô Dịch Thừa lái xe đưa An Nhiên về thăm nhà, trên xe, An Nhiên còn hơi bất an, hai tay trên đùi xoắn chặt vào nhau.
Tô Dịch Thừa cười nhạt nhìn cô một cái, vào lúc có đèn đỏ đưa tay ra cầm tay cô, cười nhàn nhạt với cô, không nói nhiều lời.
Có lẽ là tay anh quá ấm áp, được anh nắm như thế, An Nhiên từ từ quên đi căng thẳng, quên đi sợ hãi.
Tình yêu của Lâm Tiểu Phân (1)
Thang máy đinh tới một tiếng, Tô Dịch Thừa nắm tay An Nhiên từ trong thang máy đi ra ngoài, đợi lúc hai người đi tới cửa của Cố gia, nhìn trên cửa kia viết chữ phúc, giơ tay lên vừa định nhấn chuông cửa, thì An Nhiên đột nhiên mạnh mẽ kéo tay của Tô Dịch Thừa.
Quay đầu nhìn cô, chỉ thấy thần sắc của cô có chút khẩn trương, lại có chút bối rối. Cười khẽ đưa tay sờ sờ đầu của cô, cười nói, "Chỉ là về nhà của mình mà thôi."
An Nhiên cười khan kéo kéo môi, ngập ngừng nói: "Em, em chỉ là, chỉ là không biết nên đối mặt với bọn họ như thế nào." Cô cũng không biết nên dùng vẻ mặt gì đi đối mặt với bọn họ, không biết sau khi vào cửa câu nói đầu tiên nên nói cái gì, thật giống như trải qua chuyện ngày hôm qua, hết thảy đều trở nên có chút không giống như lúc trước, rõ ràng vẫn là những người như vậy, nhưng hoàn toàn không biết nên dùng thái độ gì đi đối mặt, đi nói chuyện.
Tô Dịch Thừa có chút buồn cười đưa tay nhéo cái mũi của cô, nói: "Đứa ngốc, nơi này là nhà của em, bên trong chính là cha mẹ của em, là người thương yêu em hơn hai mươi năm là chỗ em đã sinh sống hơn hai mươi năm, chẳng lẽ cũng bởi vì chuyện ngày hôm qua là có thể thay đổi hai mươi mấy năm tình cảm sao?"
An Nhiên khiến cho mình giống như lúc trước, đi tới trực tiếp kéo tay Lâm Tiểu Phân liền đi vào trong phòng, vừa đi vừa làm nũng với Lâm Tiểu Phân nói: "Con thật lâu không có ăn đồ ăn của mẹ làm rồi, buổi tối ăn cái gì, con nhất định phải ăn no mới được!"
Lâm Tiểu Phân cười, nhanh chóng nói: "Có tôm ướp rượu, còn có thịt kho tàu, cá hấp hoa quế, rau muống xào tỏi, toàn là món con thích ăn."
Nghe vậy, An Nhiên cong lên chân mày cười càng lợi hại hơn, tâm tình tốt nói: "Con chỉ biết mẹ tốt với con nhất."
Cố Hằng Văn nhìn hình ảnh hai mẹ con ôm nhau, vừa cười vừa lắc đầu.
Tô Dịch Thừa nói với Cố Hằng Văn: "Ba, chúng ta có cần đánh tiếp ván cờ lần trước không, con còn chưa phá giải thế đánh được."
Nghe vậy, Cố Hằng Văn nhìn anh một cái, cười, nói thẳng: "Tốt, chúng ta vào thư phòng." Vừa nói vừa xoay người đi vào trong thư phòng.
"Dạ." Tô Dịch Thừa cười đáp ứng, theo đuôi Cố Hằng Văn cùng vào thư phòng.
Thật ra thì cũng không chờ Tô Dịch Thừa cùng Cố Hằng Văn hai người phân cao thấp với nhau xong, phía ngoài Lâm Tiểu Phân liền la hét để cho bọn họ cùng đi ra ăn cơm. Cho nên hai người cũng chỉ đành phải đứng dậy, đợi ăn cơm xong rồi trở về chơi tiếp ván cờ này.
Buổi tối, bàn cơm là do Lâm Tiểu Phân hôm nay xin nghỉ một ngày ở nhà làm, sáng sớm đã phải đi ra chợ mua những nguyên liệu nấu ăn mới nhất, sau khi trở về lại lập tức xử lý nêm nếm chờ để cho thức ăn kia ngấm gia vị. Đợi xế chiều ăn cơm xong, Lâm Tiểu Phân vẫn ở trong phòng bếp bận rộn, trước mấy phút đồng hồ mới vừa hết bận thì bọn An Nhiên đến, lúc này mới coi như là chân chính làm xong.
Ở Cố gia bàn cơm bốn cạnh đều ngắn, bốn người mỗi người phân ngồi vào một chỗ, tối nay thức ăn trên bàn có thể nói là mười món thì cũng đều là mười món An Nhiên thích ăn, hoàn toàn là vì chuẩn bị cho An Nhiên.
Gắp một khối thịt cá lớn thả vào trong chén của An Nhiên, Lâm Tiểu Phân vừa nói: "Người mang thai phải ăn nhiều cá, ăn nhiều cá, đứa nhỏ lớn lên mới xinh đẹp."
Nghe vậy, An Nhiên vội vàng gật đầu, ăn mỗi món ăn mẹ cô gắp cho, gần đây tình trạng nôn nghén bắt đầu giảm bớt đi, cũng không đến mức ngửi thấy mùi thức ăn gì đó liền bị ói ra, nếu như lúc này là thời gian trước khẳng định sẽ nôn hết, hiện tại khẩu vị của An Nhiên so sánh với trước tốt hơn rất nhiều, đói cũng mau, trong nhà luôn phải chuẩn bị một ít bánh bích quy cùng ít bánh ngọt, như vậy khi An Nhiên đói bụng vừa lúc có thể lấy ra trực tiếp ăn.
Bữa cơm này ăn vô cùng dễ dàng, ai cũng không có chủ động nhắc tới chuyện ngày hôm qua, hết thảy vô cùng bình thường giống như dĩ vãng.
Ăn xong cơm tối, lúc mấy người ngồi ở trong phòng khách nói chuyện phiếm, chỉ thấy nụ cười trên mặt Cố Hằng Văn từ từ thu lại, sau đó nhìn An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa nói: "Tối hôm qua cha cùng Tiểu Phân thương lượng cảm thấy có một số việc chúng ta hẳn là nên nói cho các con biết."
An Nhiên ngồi ở bên cạnh Tô Dịch Thừa, nắm tay của anh, lúc nghe thấy Cố Hằng Văn nói như vậy thân thể có chút cứng đờ, lại bị Tô Dịch Thừa nắm chặt tay, quay đầu nhìn cô, chỉ thấy anh đối diện với cô cười nhàn nhạt, giống như đang nói cho cô biết tất cả cũng không có