Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3567 lượt.
cũ ngẩn người, thậm chí cũng không phát hiện ra em về, em nhìn thấy người đàn ông trong tấm ảnh kia, một người thanh niên mặc áo sơ mi trắng, tấm ảnh kia hẳn đã 30 năm rồi, em thấy bức ảnh đã ố vàng rồi."
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, chỉ lẳng lặng ôm cô, ôm chặt hơn vừa rồi.
An Nhiên tiếp tục nói: "còn có lần khác, em đang đi trên đường, vừa lúc gặp phải bà và Đồng Văn Hải đang lôi kéo gì đó, thấy em đến, vẻ mặt bà rất luống cuống, như là đang sợ cái gì, tức khắc kéo tay em lên taxi, còn năm lần bảy lượt cảnh cáo em đừng có qua lại với Đồng Văn Hải, khi đó em cũng không biết bà và Đồng Văn Hải có quan hệ như thế nào, nhưng mà cũng lờ mờ đoán được quan hệ của bọn họ không đơn giản."
"Sau đó đến chuyện mẹ ngất đi nằm viện, vào một buổi chiều em đến thăm bà, nhưng đến cửa phòng bệnh thì nghe được cuộc đối thoại của bà và cha, em mới biết được thì ra mình thật không phải là con gái ruột của cha, chỉ là khi đó em cũng không biết người kia trong miệng họ là ai, mãi đến khi Đồng Văn Hải tìm em lần trước, bảo em đừng có mà can thiệp vào hôn nhân của Đồng Tiểu Tiệp và Mạc Phi, em mở miệng châm chọc chỉ trích ông ta, tiếp đó vì mẹ rất kích động vì chuyện em lén lút gặp Đồng Văn Hải, khi đó em mới xác định, xách định thì ra Đồng Văn Hải chính là người kia trong miệng miệng bọn họ." Vừa nói, tay không khỏi ôm lấy thắt lưng Tô Dịch Thừa chặt hơn, tâm tình dường như cũng kích động theo.
Tô Dịch Thừa cảm nhận được tâm tình kích động của người trong lòng cũng run rẩy rất nhẹ của cô, vội vàng vỗ nhẹ lưng cô, nói: "được rồi, được rồi, đừng nói nữa, chúng ta đừng nói nữa." Tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô.
Ở trong ngực anh, An Nhiên dần dần khóc nức nở, hỏi: "anh nói xem, anh nói xem sao ông ta có thể không biết xấu hổ như thế? Sao ông ta có thể mặt dày đến mức muốn em nhận ông ta?" Không làm cho cô cái gì cả, thậm chí còn không biết phân biệt tốt xấu tới chỉ trích con người của cô, sao ông ta có thể vô liêm sỉ đến mức này!
"Không sao rồi, không sao rồi, chúng ta chẳng liên quan gì đến ông ta cả, chông nghĩ đến ông ta là được." Tô Dịch Thừa an ủi, ôm cô chặt hơn.
An Nhiên lau nước mắt, tâm tình từ từ bình tĩnh lại, gật đầu, nói: "ừ, ông ta không liên quan đến em, trước kia là thế, bây giờ là thế, sau này cũng thế, ông ta đối với em mà nói còn không bằng một người xa lạ."
Tô Dịch Thừa gật đầu, tiếp lời cô: "ừ, còn không bằng một người xa lạ." Vừa nói, nhẹ nhàng buông cô ra, sau đó đưa tay lau đi nước mắt trên khuôn mặt cô.
Nhưng mà An Nhiên vẫn còn không nhịn được muốn khóc, thế nào cũng lau hết được nước mắt, càng lau càng chảy, từng giọt từng giọt chảy xuống. Thấy thế Tô Dịch Thừa chỉ có thể nhẹ giọng thở dài, khom người hôn lên nước mắt trên mặt cô. Vừa khẽ lẩm bẩm: "không sao rồi, không sao rồi …"
An Nhiên để tuỳ anh hôn mình, cũng chậm rãi bình tĩnh lại trong nụ hôn của anh, vừa gật đầu, vừa đáp lại anh: "ừ."
Hôn một lúc lâu, xác định nước mắt cô không rơi nữa, lúc này Tô Dịch Thừa mới buông cô ra, nhìn đôi mắt và cái mũi hồng hồng của cô, không nhịn được cúi đầu lại hôn lên mắt cô, rất trìu mến, rất thương tiếc. Rất lâu mới buông cô ra, ôm cô vào lòng mình, ôm thật chặt.
An Nhiên giơ tay lên cũng ôm lại anh, thật chặt.
Hai người im lặng ôm nhau như vậy một lúc lâu, tay Tô Dịch Thừa từ phía sau lưng cô chậm rãi di chuyển ra trước, nhẹ tay đặt lên bụng cô, cọ đi cọ lại. nói khẽ: "bác sĩ nói người mẹ phải thật vui vẻ, không được khóc cả ngày như thế, không tốt cho đứa bé."
An Nhiên trịnh trọng gật đầu, "ừ." Rời khỏi lòng anh, cúi đầu nhìn bụng mình, bây giờ đã nhìn rõ bụng rồi, hơi hơi lồi ra, lần khám thai trước, bác sĩ nói cho cô biết đứa bé rất khỏe mạnh. Nằm đó nghe nhịp tim của nó, cô có cảm giác xúc động khó ta. Tay chậm rãi đặt lên, mặc dù còn chưa cảm giác được thai đạp, nhưng mà dường như cô có thể cảm nhận được đứa bé trong bụng và cô là một thể, cảm giác thật gần gũi, thật thân thiết.
Tô Dịch Thừa đưa tay đặt lên tay cô, sau đó để cô xoay người, mình ôm cô từ phía sau, nhe nhàng đung đưa, không cần nói thêm gì.
Vì không yên lòng để An Nhiên ở nhà một mình sẽ suy nghĩ lung tung cái gì, ngày hôm sau Tô Dịch Thừa không đến văn phòng, mà bảo thư ký Trịnh mang công văn khẩn đến tận cửa, ngoài ra còn bảo anh ta đưa toàn bộ công việc ngày hôm nay của anh đến nhà, thư ký Trịnh nhìn ra nét mặt mệt mỏi và hốc hác của anh, không khỏi quan tâm hỏi: "phó thị, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
Tô Dịch Thừa cúi đầu nhìn tài liệu trong tay, lắc đầu, chỉ nói: "không có gì." Xem lướt qua, rồi ngẩng đầu, nhìn hỏi anh ta: "cậu theo hạng mục giải phóng mặt bằng khu thành bắc kia thế nào rồi?"
"Còn có chút giằng co, nhưng mà thôn dân bảo đảm khoản tiền di dời là hợp lý đúng hạn, thì nhất định bọn họ sẽ hợp tác với công việc của chúng ta." Thư ký Trịnh nói.
Tô Dịch Thừa gật đầu, cũng không nói lời nào.
Trước khi đi thư ký Trịnh lại nghĩ tới cái gì, nhìn hành lang không một bóng người kia một chút, nhẹ nhàng tiến tới trước mặt Tô Dịch Thừa nói: "tôi nghe nói Nghiêm trưởng ban