Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3570 lượt.


Lúc Tô Dịch Thừa đẩy cửa vào phòng thì thím Trương đang cầm khăn lau mồ hôi trên trán An Nhiên.
"Còn chưa tỉnh sao?" Tô Dịch Thừa hỏi, nhìn An Nhiên trên giường, chỉ thấy cô nhíu chặt mày lại, như là đang mơ thấy gì.
Thím Trương lắc đầu, nói: "còn chưa tỉnh, vừa rồi hình như là mơ thấy ác mộng, còn nói mê. Tôi thấy trán cô ấy rịn ra không ít mồ hôi lạnh, sợ cứ thế mai cô ấy dậy sẽ bị cảm, nên lấy ít nước lau cho cô ấy."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa lo lắng nhíu mày lại, cầm lấy khăn trong tay thím Trương, chỉ nói: "để tôi."
Thím Trương không nói thêm gì, đứng dậy nhường lại chỗ cho anh.
Tô Dịch Thừa ngồi xuống mép giường, cho khăn mặt vào trong chậu vắt một cái, sau đó tỉ mỉ lau cho An Nhiên. Nói với thím Trương đứng phía sau: "thím Trương, phiền cô đi hầm chút cháo, để An Nhiên tỉnh lại ăn là vừa." Ngủ lâu thế, tỉnh lại nhất định sẽ đói .
"À, được." Thím Trương vội vàng gật đầu đồng ý, sau đó nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.
Đúng như thím Trương nói, dường như An Nhiên ngủ rất không thoải mái, nhíu chặt mày, lông mi run rẩy, như là mơ thấy cái gì, miệng khẽ lẩm bẩm: “cha … ông tránh ra, ông không phải cha tôi, Cố Hằng Văn mới là cha tôi … tôi chỉ có một người cha là Cố Hằng Văn, mãi mãi chỉ có một người cha là ông ấy …" Vừa nói, vừa vung tay, như là muốn xua đuổi cái gì.
Đưa tay bắt được tay cô, không để cho cô bất cẩn đánh vào mình, Tô Dịch Thừa đau lòng khẽ thở dài, kéo tay cô đặt lên bên miệng mình, hôn lấy. Vừa nhẹ giọng nói: "không sao rồi, không sao rồi, em mãi mãi là con gái của Cố Hằng Văn, mãi mãi là thế, đừng sợ, đừng lo lắng."
Trong giấc mộng dường như An Nhiên thật sự có thể nghe được lời anh nói, từ từ bình tĩnh lại. Đợi cô bình tĩnh lại rồi, lúc này Tô Dịch Thừa mới nhẹ nhàng lau đi mồ hội lạnh trên trán cô, sau đó lại ngồi bên cạnh nhìn cô một lúc lâu, rồi mới từ từ bỏ tay cô xuống, đắp chăn cho cô rồi ra khỏi phòng.
Trở lại thư phòng, nhìn công việc còn chưa hoàn thành trên bàn đọc sách, Tô Dịch Thừa xoa bóp chân mày có chút đau nhức, cũng không trở về ngồi xuống bàn đọc sách, mà cầm lấy di động đi đến cửa sổ thư phòng, nhìn ban đêm hôm nay không đẹp lắm, không có ánh sao cũng không có vầng trăng, nhìn điện thoại di động một lúc lâu, trực tiếp bấm điện gọi cho Nghiêm Lực.
An Nhiên có cảm giác ngủ thật lâu, ngủ đến gần 10 tiếng, đến 2 giờ sáng mới chậm rãi mở mắt ra, mà gần như là cô vừa động, thì người đàn ông nằm bên cạnh cũng tỉnh dậy, bật đèn đầu giường, vì sợ sáng quá sẽ chói mắt, cho nên cẩn thận điều chỉnh ngọn đèn cho mờ mờ, như vậy sẽ không khiến cô không thích ứng được!
An Nhiên cau mày, đưa tay đè lên huyệt thái dương, còn chưa hoàn toàn mở mắt ra.
"An Nhiên. . ." Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng gọi bên tai cô, sợ tiếng to quá sẽ dọa cô.
Một lúc lâu, rốt cuộc An Nhiên mới tỉnh lại, quay đầu nhìn anh. Có lẽ vì hôm nay khóc quá nhiều, bây giờ huyệt thái dương vẫn còn đau âm ỉ.
Dường như Tô Dịch Thừa nhìn ra cô khó chịu, chống người ngồi dậy, kéo tay cô xuống, thay bằng tay mình, nhẹ nhàng xoa lên huyệt thái dương của cô, nhẹ giọng hỏi: "thoải mái hơn chứ?"
"Ừ." An Nhiên gật đầu, lại thoải mái nhắm mắt lại.
Tô Dịch Thừa xoa bóp một lúc lâu, bị An Nhiên đưa tay kéo xuống, chỉ nói: "được rồi, không đau nữa." Vừa nói, liền chống người muốn ngồi dậy.
Tô Dịch Thừa đỡ cô ngồi xong, tay vòng qua cổ cô, để người cô tựa vào trước ngực mình, nhẹ tay vỗ cô, từng cái từng cái một, không có quy luật nào cả. Sau đó nhẹ giọng nói bên tai cô: "đã đói chưa, anh bảo thím Trương nấu cháo rồi, bây giờ vẫn còn nóng, không thì anh mang vào đây cho em ăn?"
Tựa vào trong ngực anh, An Nhiên lắc đầu, nói: "Không đói."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cũng không nhiều lời hay bắt buộc cô gì cả, chỉ vỗ vỗ cô từng cái từng cái một.
Cũng không biết ngồi im như thế qua bao lâu, rốt cuộc An Nhiên chậm rãi mở miệng: “cha mẹ đâu?" Cô chỉ Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn.
"Đã đi về rồi." Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng nói, cúi đầu hôn lên trán cô. Một lúc lâu, mới mở miệng nói cho cô biết: "cha bảo tối mai chúng ta về nhà."
Một lúc lâu An Nhiên chưa nói đồng ý, để tùy anh ôm mình, rất lâu mới gật đầu trong lòng anh, đáp lại: “ừ”. Tay ôm anh thật chặt.
Hai người cứ ôm nhau như vậy, ai cũng không mở miệng nói chuyện, cũng không biết ngồi bao lâu, lâu đến mức Tô Dịch Thừa tưởng là cô đã tựa vào mình ngủ thiếp đi rồi, cúi đầu nhìn cô, thấy cô vẫn mở to mắt, nhìn chằm chằm hướng về rèm cửa sổ trong phòng, hai mắt lại không có tiêu cự.
Đưa tay sờ sờ đầu cô, nhẹ giọng hỏi: "An Nhiên, có muốn ngủ một lát không."
Không có trả lời, Tô Dịch Thừa cho rằng cô không nghe thấy, lại nhẹ giọng gọi bên tai cô: "An Nhiên?"
Dường như người trong lòng lúc này mới phản ứng lại, lắc đầu không nói chuyện.
Cô không muốn ngủ Tô Dịch Thừa cũng không thúc ép cô, cứ ôm cô như thế, hai người ngồi không nói gì.
Cũng không biết qua bao lâu, khi Tô Dịch Thừa tưởng là bọn họ phải ngồi như thế đến trời sáng thì An Nhiên trong lòng đột nhiên mở miệng nói: "có một hôm em về nhà nhìn thấy mẹ cầm một tấm ảnh