Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3593 lượt.

ôi, bài xích tôi, không thương tôi, người cha như vậy mới xứng đáng làm cha, ông căn bản cái gì cũng không làm! Ông không xứng!"
Một bên, Lâm Tiểu Phân bởi vì lời này của An Nhiên có chút không nhịn được khóc ra thành tiếng, mà Cố Hằng Văn ôm lấy bà hốc mắt cũng là hồng hồng. Đây là bí mật hai người bọn họ che giấu gần ba mươi năm, vẫn đều sợ hãi bị An Nhiên biết, vẫn lo lắng An Nhiên nếu biết rồi sẽ như thế nào, có đôi khi thậm chí gặp cơn ác mộng tỉnh lại, nói là An Nhiên biết rồi, sau đó liền không nhận bọn họ nữa, có vô số ngày gánh nỗi sợ như vậy trong lòng. Nhưng mà thì ra, thì ra nói ra cũng sẽ không có gì thay đổi, đúng vậy a, An Nhiên vẫn rất tốt, con bé làm sao có thể bởi vì chuyện này mà không nhận thức bọn họ, là bọn họ không tự tin, là bọn họ vô cùng khẩn trương cho nên mới phải lo lắng sợ hãi!
"An Nhiên, con nhìn ta, ta mới là người có cốt nhục tương liên với con, mặc dù ta không có vì con làm điều gì, nhưng mà chúng ta là cha con ruột thịt, ai cũng không thể cải biến được chuyện này!" Đồng Văn Hải làm giãy dụa cuối cùng!
An Nhiên lắc đầu, vẻ mặt lạnh như băng nói với ông ta: "Ông đối với tôi mà nói, cái gì cũng không phải! Người nếu chỉ nhận thức quan hệ huyết thống, chỉ nhận thức giám định báo cáo, mà không nhận thức được thân tình, mà không hiểu được cảm ơn, vậy thì quá bi ai rồi!"






Con gái
An Nhiên lắc đầu, nhìn ông ta với vẻ mặt lạnh lùng đến cực điểm: “đối với tôi mà nói, ông chẳng là cái gì cả! Nếu như con người chỉ thừa nhận quan hệ huyết thống, chỉ thừa nhận báo cáo giám định gì đó, mà không thừa nhận thân tình, mà không hiểu được ơn, vậy thì quá bi ai rồi!"
Nghe vậy, Đồng Văn Hải có phần nóng nảy, vội vàng kéo tay An Nhiên, cấp bách nói: "Nhiên Nhiên, không phải như thế, dù sao ta cũng là cha ruột con đúng không, con sẽ không thế nào không nhận ta đúng không."
An Nhiên hất tay ông ta, nhìn ông ta, nói từng câu từng chữ: "đừng gọi tôi như thế, ông gọi như thế chỉ khiến tôi buồn nôn!"
"Con. . . . . ."
"Bà, các người đều điên rồi!" Đồng Văn Hải không thể hiểu nổi, ông cho là huyết thống thân tình là tất cả mới phải, tại sao ông ta là cha ruột của An Nhiên, sao cô lại không nhận ông ta, lại càng không giúp ông đây!
Tô Dịch Thừa lạnh lùng nhìn ông ta, lấy di động trong túi ra, bấm số phòng an ninh, nói trong nhà có người lạ, muốn họ đưa người ra ngoài.
Đồng Văn Hải còn muốn đấu tranh lần cuối, nhưng mà ông ta có nói nữa cũng không ai sẵn lòng nghe nửa chữ, ông ta khoa tay múa chân như thằng hề đang nhảy nhót, rất kích động, cuối cùng là bảo vệ tới lôi ông ta ra ngoài, khi bị lôi ra còn luôn miệng la hét, tôi mới là cha An Nhiên, tôi mới là cha An Nhiên ….
An Nhiên khóc kiệt sức, cuối cùng khóc tựa vào người Cố Hằng Văn ngủ thiếp đi.
Tô Dịch Thừa thấy thế tiến lên muốn ôm An Nhiên về phòng, lại bị Cố Hằng Văn ngăn cản, chỉ thấy Cố Văn Hằng gắng sức ôm ngang thắt lưng An Nhiên đã ngủ mê mệt, sau đó đi cũng không vững, nhưng vẫn nỗ lực ôm An Nhiên vào trong phòng ngủ.
Ngồi ở cạnh giường nhìn cô nhắm chặt mắt, trên má còn đọng lại nước mắt chưa kết, yêu thương đưa tay lau đi cho cô, cứ ngồi trê giường nhìn cô như thế một lúc lâu, rồi mới ra khỏi phòng. Nhìn Lâm Tiểu Phân, không kiềm được kích động nói: "An Nhiên là con gái của tôi, là con gái ruột của tôi!" Mặc kệ có quan hệ máu mủ hay không, ông và An Nhiên là cha con, cha con suốt đời!
"Ừ." Lâm Tiểu Phân nhìn ông trịnh trọng gật đầu, trên mặt vừa cười vừa chảy nước mắt.
Hôm nay tâm trạng An Nhiên vô cùng đói kích động, Tô Dịch Thừa và Lâm Tiểu Phân chung quy đều không yên lòng, cho nên liền gọi điện thoại mời bác sĩ đến nhà, kiểm tra qua cho An Nhiên, xác định An Nhiên và đứa bé trong bụng đều không sao mới xem như là yên lòng.
Hôm nay An Nhiên thật sự mệt mỏi, ngủ nhiều hơn vài tiếng cũng không thấy tỉnh, Tô Dịch Thừa giữ Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn ở lại, lại bị Cố Hằng Văn từ chối, bảo anh ngày mai đưa An Nhiên về nhà, đến lúc đó ông và Lâm Tiểu Phân sẽ giải thích rõ chuyện này, chuyện năm đó, về thân thế An Nhiên.
Tô Dịch Thừa gật đầu, không cố giữ họ, cũng biết bọn họ cần thời gian để tiêu hóa tất cả chuyện hôm nay, cũng cần thời gian để suy nghĩ xem ngày mai nói chuyện năm đó với An Nhiên như thế nào. Không giữ bọn họ, nhưng mà Tô Dịch Thừa khăng khăng lái xe đưa họ về.
Khi đưa bọn họ về đến cửa nhà, Tô Dịch Thừa chân thành nói với Cố Hằng Văn: "cha, cám ơn cha!" Cám ơn tình thương cha vô tư này, có ông mới có AN Nhiên hôm nay, mới có người để anh yêu cả đời!
Cố Hằng Văn nhìn anh một lúc lâu, chỉ nói: "Sau này không được bắt nạt con gái cha!" Hai chữ ‘con gái’ được nhấn rất mạnh, như là đang tuyên bố cái gì.
Tô Dịch Thừa trịnh trọng gật đầu: "con sẽ thương cô ấy suốt đời!"
Cố Văn Hằng nhìn anh, cười, gật đầu, không nói gì thêm nữa, xoay người vào nhà.
Khi Tô Dịch Thừa trở về An Nhiên còn chưa tỉnh, vì tình hình đặc thù hôm nay thím Trương bị Tô Dịch Thừa giữ lại trông nom An Nhiên còn chưa về.