Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3544 lượt.

ay trực tiếp tắt tivi.
An Nhiên lúc này mới kịp phản ứng, quay đầu nhìn người đàn ông phía sau có chút bỉu môi, hỏi: "Sao vậy? Đang xem phim rất hay mà."
Người kia đang ghen tị, hoàn toàn không có lý trí bình thường, giữ khuôn mặt của cô để cho cô chăm chú nhìn mình, tính còn đặc biệt trẻ con hỏi: "Em nói, là anh đẹp trai một chút hay là cái tên mắt xanh tóc vàng trên ti vi kia đẹp hơn?"
An Nhiên cho dù là chậm lụt hơn nữa cũng nhìn ra người kia đang ghen tị, hơn nữa còn đang ăn giấm với nhân vật trên tivi, buồn cười mà khẳng định nói: "Đương nhiên là chồng của em đẹp trai!" Vẻ mặt kia rất thật tình.
Người kia nhìn cô, cũng không nói chuyện, sau đó mạnh mẽ cúi đầu hôn môi của cô, sau đó nóng nảy cướp đoạt hết tất cả của cô.
An Nhiên vì trấn an anh, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy anh cười thừa nhận đáp lại anh hết thảy. Nhưng còn không biết mình đang từng bước từng bước rơi vào cái bẫy của con sói đang bố trí cô!
Buổi tối hôm đó Tô đại lãnh đạo rốt cục sau hơn hai tháng cấm dục ôm lấy Tô phu nhân thỏa mãn mà ngủ, mà vị Tô thái thái kia rốt cục sau hơn hai tháng, cũng đã hiểu ý tứ của câu nói của người đời ‘tiểu biệt thắng tân hôn’, An Nhiên quả thực cảm thấy, nếu không phải cô đang mang thai, đoán chừng người kia còn muốn dây dưa với cô không buông tha cô.
Trên giường hai người đang ôm nhau, đột nhiên điện thoại đặt ở đầu giường vào lúc này vang lên, hù An Nhiên cả người mạnh mẽ chấn động, thiếu chút nữa phản xạ có điều kiện mà đứng bậc lên.
"Không có chuyện gì, anh đi nghe." Tô Dịch Thừa vỗ nhẹ nhẹ lưng của cô, để cho cô một lần nữa nằm xuống, còn mình chống đỡ ngồi dậy cầm lấy điện thoại ở trên đầu giường, thanh âm còn mang theo giọng khàn khan buổi sáng sớm: "Alo?"
Là thư ký Trịnh gọi điện thoại tới, có chút vội vàng nói: "Tô phó thị trưởng, anh đọc được báo ngày hôm nay chưa?"






Tờ báo
Thư ký Trịnh gọi điện thoại tới, vội vàng nói: “Tô thị trưởng, anh xem báo hôm nay chưa?”
Tô Dịch Thừa nhíu mày, giảm thấp âm thanh xuống hỏi: “báo gì?”
“Ách.” Bên kia điện thoại thư ký Trịnh nhịn cười, nói: “Chờ lát nữa Tô thị trưởng tự mình xem báo đi, bây giờ sợ là Tô thị trưởng và phu nhân đã trở thành người nổi tiếng của Giang Thành rồi.”
Tô Dịch Thừa lại càng nhíu mày chặt hơn: “Liên quan đến An Nhiên?” Anh chỉ quan tâm cái này, còn nếu về anh thì dù có chuyện gì cũng không sao cả, chỉ là đừng có dính dáng đến An Nhiên!
Thím Trương gật đầu, đưa tờ báo cho anh, vừa nói: “là báo sáng nay, vừa lấy ở tầng dưới.” Vừa rồi khi đi qua hòm thư dưới tầng nhìn thấy, tiện tay cầm lên.
Tô Dịch Thừa gật đầu, đưa tay nhận lấy tờ báo, liền lật xem, đến khi giở đến tờ giải trí, bất ngờ dừng lai, nhìn bức ảnh mình và An Nhiên ở cửa bệnh viện ngày hôm qua thế mà lên trang nhất báo giải trí Giang Thành, hơn nữa còn kèm theo một tiêu đề rất lớn: ‘thị trưởng trẻ tuổi đưa vợ yêu đi khám thai, cử chỉ thể hiện rõ hình tượng người đàn ông chiều vợ!’, nhìn chằm chằm tờ báo này một lúc lâu, Tô Dịch Thừa thật sự là không biết nên khóc hay nên cười, anh không phô trương, từ trước đến giờ rất bề bộn, từ khi vào chính trị tới nay rất ít khi anh tiếp nhận phỏng vấn, trừ phi bắt buộc, còn lại từ trước đến nay anh luôn tránh đi. Lại không ngờ hôm qua đưa An Nhiên đi bệnh viện khám thai, thế mà lại lên bảng giải trí!
Khi Tô Dịch Thừa còn đang cầm tờ báo có chút dở khóc dở cười thì điện thoại đặt trong túi áo vang lên, là tiểu tử Diệp Tử Ôn kia gọi điện thoại tới, nhìn điện thoại di động một chút, lại nhìn tờ báo trong tay, không cần nghe, anh cũng biết cậu ta gọi tới nói gì.
Nhưng mà vẫn nhấn nút nghe: “nếu cậu muốn nói chuyện trên báo thì không cần, mình đã nhìn thấy rồi.”
Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại sửng sốt, một lúc lâu mới phản ứng lại, hỏi: “báo gì?” Thanh âm kia nghe uể oải không giống như tác phong của người nào đó.
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nghe ra khác thường, hỏi: “cậu, làm sao vậy?”
Diệp Tử Ôn cũng không xoắn xuýt hỏi chuyện tờ báo, nhớ tới mục đích mình gọi tới, hỏi: “a Thừa, gần đây cậu có gặp tiểu Kiều không? Đã gần một tháng nay mình không gặp cô ấy.”
“Dịch Kiều?” Tô Dịch Thừa càng nhíu chặt mày hơn, hỏi: “rốt cuộc hai người làm sao vậy?” Hình như đây không phải là lần đầu tiên anh ta gọi điện đến hỏi anh chuyện Dịch Kiều rồi.
Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại gượng cười, thở dài nói: “từ hôm đó trở đi mình chưa hề gặp lại cô ấy.”
“Hôm đó?” Tô Dịch Thừa không biết cậu ta chỉ ngày nào, cũng không biết rốt cuộc cậu ta và Dịch Kiều xảy ra chuyện gì, nghiêm mặt nói: “Diệp Tử Ôn, nếu cậu dám bắt nạt Dịch Kiều, đừng trách mình không coi cậu là bạn!” Em gái của mình, anh vẫn cứ thương yêu, cho dù là anh em bạn bè cũng không thể bắt nạt.
Bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu, mãi sau mới vô lực mở miệng, nói: “a Thừa, hình như mình yêu tiểu Kiều rồi.”
Tô Dịch Thừa sửng sốt một lát, không ngờ rằng cậu ta chính miệng thừa nhận, thật ra thì hai người lớn lên với nhau, Diệp Tử Ôn đối với Dịch Kiề