Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3526 lượt.
bên mình mới phải.
Hai người mẹ nói chuyện sau này phải chăm cháu thế nào, An Nhiên muốn nói nhưng căn bản là không chen mồm vào được, cuối cùng chỉ có thể nhàm chán ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, cầm xem tờ báo trên bàn trà phía trước.
Cô cũng không hề hiểu mà đi quan tâm chuyện chính trị, cho nên cô chưa bao giờ hỏi một câu về công việc của Tô Dịch Thừa, một là kiêng kỵ, mà căn bản là không hề có hứng thú, đầu tiên là trang kinh tế tài chính, đại khái hiểu được tình hình bất động sản Giang Thành, thật ra thì mấy ngày trước cô biết được thì ra là giá cổ phiếu ‘Chân Thành’ sắp lên sàn giảm xuống không ít, mà vì dính dáng tới vụ án Lăng Xuyên Giang, Hoàng Đức Hưng bị viện kiểm sát triệu tập thẩm vấn, nghe nói là bị giam gần một tuần, cuối cùng nhờ bối cảnh và sức mạnh của nhà vợ ông ta mới đưa được ông ta ra ngoài, nhưng mà cũng khiến cho ông ta bị bật khỏi ‘Chân Thành’, nhượng lại tất cả cổ phần trên tay cho một ông chủ lớn thần bí ở hậu trường.
Sự thực là những chuyện này đều do Trần Trừng nói cho cô, có lẽ vì chuyện lần trước, Trần Trừng vẫn luôn cảm thấy áy náy với An Nhiên, cho nên cho dù từ đầu An Nhiên có thái độ tương đối lạnh nhạt, thỉnh thoảng cô ấy vẫn gọi điện cho An Nhiên, lâu rồi, một số chuyện không vui cũng từ từ phai nhạt, mà ngược lại gần đây các cô lại dần dần liên lạc nhiều hơn, nhưng mà vẫn là Trần Trừng chủ động gọi tới.
Thật ra thì qua hỏi thăm, An Nhiên cũng biết Trần Trừng thực sống cũng không dễ dàng gì, điều triện trong nhà không tốt, mà cha lại ốm đau bệnh tật không dậy nổi, tất cả gánh nặng đè lên một mình cô ấy, trước đây khi cha cô ấy vì nhiễm trùng sau giải phẫu mà ra đi, khoảnh khắc gọi điện thoại cho An Nhiên, nói mình không khóc được, mà có cảm giác muốn trút ra, An Nhiên không biết nói gì an ủi cô ấy, chỉ là cầm điện thoại nghe cô ấy nói rất nhiều.
Đến khi giở đến trang giải trí, lúc này vừa lật đến trang báo kia, thoáng cái ngây ngẩn cả người, nhìn tấm ảnh chịp chiếm hơn nửa trang báo, An Nhiên không nói ra được cảm xúc của mình.
Bức ảnh kia được xem như ảnh chụp trộm, chụp không tính là đẹp lắm, nhưng mà có thể nhận ra được hai người trong ảnh, đó là bức ảnh chụp lén khi cô và Tô Dịch Thừa ra khỏi bệnh viện, gió ở cổng bệnh viện hơi to, thổi loạn tóc cô, mà Tô Dịch Thừa thì rất cẩn thận đưa tay vén sợi tóc cản tầm nhìn của cô lên, bây giờ nhìn vẻ mặt và động tác từ trong ảnh thật rất dịu dàng, rất săn sóc.
An Nhiên suy đoán chuyện tờ báo này có thể liên quan tới đôi vợ chồng đã gặp trước khi vào phòng bác sĩ, vì chỉ có đôi vợ chồng kia mới nhận ra Tô Dịch Thừa, ngoài ra người mẹ kia lại là phóng viên, không phải thì cũng là cô ta thông báo cho đồng nghiệp của mình.
Duỗi tay chạm vào tấm ảnh kia, lại có cảm giác cười không nổi, nhìn bài báo mô tả bên cạnh, bài văn khen lấy khen để Tô Dịch Thừa, nói anh chiều chuộng vợ, thậm chí không ngại quỳ xuống bóp chân cho vợ, rõ ràng bận rộn, cũng muốn trích thời gian ra đi khám thai với vợ, thậm chí còn viết khi khám thai xong anh kích động tuyên bố bà xã mình mang thai đôi, nói rằng anh không chỉ một mặt người lãnh đạo, mà cũng là một người chồng bình thường, có hỷ nộ ái ố, khi vui vẻ thì cũng sẽ cười điên lên, nói nhìn anh không hề khiến người ta cảm thấy không thể tiếp xúc, mà cũng rất sinh động, giống như dân chúng bình thường, rất đời thường, rất chân thật.
Nhưng mà khi nhìn thấy đoạn văn cuối cùng, đột nhiên mặt An Nhiên phiếm hồng, không ngờ ngay cả việc Tô Dịch Thừa vào phòng hỏi thăm bác sĩ về chuyện sinh hoạt vợ chồng, bọn họ cũng viết vào, còn viết rất dí dỏm: ‘ xem ra Tô phu nhân mang thai, đã làm nghẹn thị trưởng trẻ tuổi của chúng ta rồi. ’
An Nhiên thật sự khóc không ra nước mắt, đoán chừng bây giờ bọn họ đã bị toàn bộ dân Giang Thành cười nhạo chết, sau này cô quên chuyện ra khỏi cửa mất!
Tần Vân trò chuyện cùng Lâm Tiểu Phân ở bên cạnh, đúng lúc cũng chú ý tới tờ báo trong tay An Nhiên, đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nói với An Nhiên: “An Nhiên a, có chuyện. . . .” Nhìn thấy chiếc khăn quấn quanh cổ cô, đột nhiên dừng lại, hỏi: “khăn lụa trên cổ con là thế nào vậy?”
An Nhiên sửng sốt, có chút ý xấu hổ sờ sờ cổ, chỉ lắc đầu, lại không nói được một lời, mặt hăng hái hồng rực lên.
Thấy thế, Tần Vân đương nhiên là hiểu ra cái gì, không đồng ý nhìn An Nhiên nói: “An Nhiên a, bây giờ con đang mang thai, không thể so với trước, có một số việc nhất thiết phải chú ý.” Nói xong lại có chút oán giận con mình nói: “con xem a Thừa này cũng thật là, người chưa bao giờ không có chừng mực như thế, sao cứ dính đến chuyện này lại vội vàng như con khỉ vậy chứ!”
An Nhiên xấu hổ, trừ gượng cười, cũng không có biểu cảm nào khác, mà nhiệt độ trên mặt càng cao hơn so với vừa rồi.
Đợi Lâm Tiểu Phân hiểu ý, cũng nghiêm túc nhìn An Nhiên nói: “đúng, mẹ Tần nói đúng, giờ con đã mang thai rồi, hơn nữa còn là thai đôi, nhất thiết phải cẩn thận. Buổi tối con nói chuyện với a Thừa một chút, để nó nhịn mấy tháng nữa, dẫu sao thì đứa bé quan trọng hơn nha.”
Tần Vân hùa theo: “đúng đúng,