Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3527 lượt.

u như thế nào thật ra là người trong cuộc thì u mê.
Diệp Tử Ôn vẫn cho rằng bản thân coi Dịch Kiều là em gái, nhưng mà về bày tỏ và quấy rầy của Dịch Kiều dù không đồng ý, nhưng mà không hề từ chối rõ ràng, thậm chí cậu ta còn căng thẳng cả buổi khi có nam sinh xuất hiện bên cạnh Dịch Kiều, nói gì mà không muốn cô bị lừa, điều tra rõ từng người từng người một, cuối cùng là không một ai có thể lọt vào mắt cậu ta.
“Hình như chính miệng cậu phải nói điều này với Dịch Kiều mới phải, nói với mình có tác dụng gì.” Im lặng một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới thản nhiên nói như vậy.
Diệp Tử Ôn ở bên kia điện thoại cười khổ, không nói gì, liền cúp máy.
Cúp điện thoại, Tô Dịch Thừa đứng ở trong phòng khách một lúc lâu, mãi đến khí thím Trương gọi anh, anh mới phục hồi lại tinh thần.
“Tiên sinh, có cần tôi chuẩn bị bữa sáng cho cậu không?” Thím Trương đứng trong bếp, mặc tạp dề chuẩn bị làm bữa sáng.
Cúi đầu nhìn tờ báo trong tay một chút, nhớ tới người phụ nữ trong phòng bị anh quấn quýt cả đêm qua, ý cười trên mặt càng nhiều hơn, cười nói với thím Trương: ”thím Trương, để tôi làm bữa sáng đi.”
Thím Trương cũng cười gật đầu, tới nơi này giúp việc đã một thời gian ngắn rồi, cũng biết Tô Dịch Thừa thương An Nhiên, tự mình xuống bếp làm bữa sáng đã không còn gì là lạ từ lâu rồi, cởi tạp dề trên người xuống để sang bên cạnh, cười nói: “vậy tôi đi chợ mua thức ăn cho ôm nay.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, vào lúc thím Trương mở cửa chuẩn bị đi ra ngoài thì đột nhiên nghĩ đến cái gì, gọi thím Trương lại nói: “thím Trương, đợi đã, hôm nay cô đi mua ít chân giò nấu canh đi, hôm qua khi An Nhiên đi bệnh viện bị chuột rút.”
“Hả, được.” Thím Trương gật đầu đồng ý, sau đó ghi nhớ lời anh nói trong lòng, rồi xách làn ra khỏi cửa.
Khi Tô Dịch Thừa làm bữa sáng xong, vừa định vào phòng ngủ gọi An Nhiên, đã thấy An Nhiên miệng lầu bầu, đi ra ngoài, nhìn thấy Tô Dịch Thừa, cái miệng nhỏ nhắn kia càng lầu bầu nhiều hơn.
Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô, sờ sờ đầu cô, liếc thấy chiếc khăn quàng trên cổ cô, không khỏi nhíu mày hỏi: “rất lạnh sao?” Đưa tay chuẩn bị kéo tay cô, lại bị An Nhiên tức giận đẩy ra. Khẽ oán giận nói: “còn không phải là do anh!”
Tô Dịch Thừa sửng sốt, sau đó phản ứng lại rất nhanh, cười to, dưới ánh mắt sắc bén của cô, cố nín cười, nói: “không sao, ở nhà, sẽ không ai thấy.”
Nhéo hông anh một cái, nói thầm: “trong nhà còn có thím Trương nữa, quấn khăn thế này, không bị cô ấy cười mới là lạ.”
Tô Dịch Thừa cười kéo cô đến trước quầy ba, để cô ngồi xuống cái ghế cao, rồi vòng vào bếp ngồi xuống đối diện cô, rót cho cô cốc sữa tươi nóng hổi, vừa nói: “để nhận lỗi với em, thế thì, thế thì trứng tráng và chân giò hun khói của anh đều dâng hiến cho em để bồi thường!” Nói xong liền dùng dao nữa chuyển trứng tráng và chân giò hun khói của mình sang đĩa của cô.
An Nhiên trợn tròn mắt nhìn trứng gà và chân giò hun khói tự nhiên xuất hiện trong đĩa của mình, kháng nghị kêu lên: “này này, làm gì có chuyện như thế! Em ăn không hết đâu.”
Bưng sữa tươi lên uống một ngụm, nói: “không sao, bây giờ em đang cần bổ xung dinh dưỡng, trong bụng không phải chỉ có một em bé, bây giờ là có hai, cho nên, ngoan, ăn nhiều hơn chút, nhé?”
An Nhiên không có cách nào với anh, chu miệng, chỉ vào bụng mình, buồn cười nói: “xem ra kiếp trước anh rất lăng nhăng, một lúc mà rước lấy hai tiểu tình nhân.”
Tô Dịch Thừa cười to, nhìn cô nói: “kiếp này chỉ rước một mình em.”
An Nhiên bị lời của anh chọc cười rộ lên, cười mắng: “lẻo mép.”
Lâm Tiểu Phân và Tần Vân gần như là đến cùng một lúc, chạm mặt Tô Dịch Thừa đang xách túi chuẩn bị ra cửa, vì còn có hội nghị nên Tô Dịch Thừa không thể ở lại nói chuyện nhiều được, chỉ nói mấy câu, rồi vội vã ra cửa.
Hai người Tần Vân và Lâm Tiểu Phân đi vào, lôi kéo An Nhiên xem trước ngó sau một lần, sau đó mới nhìn chằm chằm bụng An Nhiên đồng thanh hỏi: “thật sự là thai đôi?”
Hỏi xong, hai người nhìn nhau cười to thành tiếng.
An Nhiên cũng bị chọc cười, vuốt bụng, hạnh phúc thỏa mãn gật đầu: “vâng, bác sĩ nói là thai đôi.” Cô cảm giác mình thật sự may mắn, mà vận may của cô dường như bắt đầu từ khi gặp được Tô Dịch Thừa, người đàn ông này cho cô tất cả hạnh phúc mà cô muốn, thậm chí còn hơn cả cô muốn rất nhiều.
“Thế thì thật tốt quá.” Tần Vân vỗ bắp đùi trầm trồ khen ngợi, quay đầu nhìn Lâm Tiểu Phân nói: “bà thông gia a, cứ thế đi, một người cho theo bà, một người cho theo tôi, như vậy chúng ta không cần cãi nhau vì tranh cháu.”
Lâm Tiểu Phân cũng cười, không ngừng gật đầu, nói: “đúng vậy, đúng vậy, thế này thì quá tốt, đỡ phải có mỗi một, bà muốn nhìn thì phải đi cả chặng đường đến đây, tôi muốn gặp thì cũng phải mất cả đoạn đường, như bây giờ, mỗi người đem theo một người, ai cũng không phiền phức.”
Hai người mẹ nói về cháu thì nói mãi không hết, hai người bà một lời tôi một ý, nói rất vui vẻ.
Còn An Nhiên thì lại toát mồ hôi, hai đứa trẻ này dường như đã bị các bà phân chia xong rồi, các bà hình như đã quên cô mới là mẹ của đứa bé, cũng muốn con ở


Snack's 1967