Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3557 lượt.
không được, tôi phải tự mình gọi điện thoại nói chuyện với thằng bé a Thừa kia mới được.” Vừa nói, vừa lấy di động trong túi ra, muốn gọi cho Tô Dịch Thừa.
Đúng lúc lúc này thím Trương mua thức ăn quay về, xách làn vào hỏi An Nhiên: “phu nhân, sáng nay tiên sinh nói cô bị chuột rút, hôm nay cô muốn ăn chân giò hầm đậu đen hay là cứ hầm không thôi?”
Nghe vậy, hai người mẹ ở đây căng thẳng ngoảnh lại nhìn An Nhiên, rất ăn ý đồng thanh hỏi: “An Nhiên con bị chuột rút sao?”
An Nhiên cười khan gật đầu, thấy thế, Tần Vân nhanh nhẹn đứng dậy, đi đến chỗ thím Trương, vừa nói: “chân giò này hầm cho nhiều đậu đen đi, ngoài ra không cần cho thuốc nào hết, hạt đậu có thể bổ xung protein, rất tốt.” Vừa nói, nhận lấy cái làn từ tay thím Trương, vừa tiếp tục nói: “để tôi đi hầm đi, cái chuột rút này là do thiếu canxi, ăn nhiều chất xương một chút, còn tốt hơn mấy cái đồ bổ kia nhiều.”
Nhìn thấy Lâm Tiểu Phân cũng đứng dậy đi vào bếp giúp đỡ, cuối cùng An Nhiên thở phào, nếu không thì lại bị hỏi nữa, cô thật không còn mặt mũi nào nữa.
Nhìn ảnh Tô Dịch Thừa trên báo, An Nhiên hẹp hòi đưa tay đánh đánh anh, nhỏ giọng nói thầm: “cũng tại anh.”
Buổi tối lúc Tô Dịch Thừa về, An Nhiên còn chưa ngủ, ngồi dựa vào đầu giường, tay cầm tờ báo, nhìn Tô Dịch Thừa, vẻ mặt khởi binh vấn tội.
Tô Dịch Thừa thờ ơ hỏi: “sao vậy?” Vừa nói vừa cởi áo khoác trên người mình, lấy đồ tắm rửa từ trong tủ quần áo ra, cũng không để ý câu trả lời của An Nhiên, mệt mỏi tiến vào nhà tắm.
Khi đi ra An Nhiên vẫn ngồi trong tư thế vừa rồi, lúc này Tô Dịch Thừa mới chú ý tới sắc mặt cô không bình thường, nhưng mà khi liếc thấy tờ báo trong tay cô, dường như đã hiểu rõ rồi.
Cười cười lên từ bên kia giường, đưa tay muốn ôm cô vào lòng, lại bị người nào đó đang khó chịu dùng một tay đẩy ra.
Tô Dịch Thừa cũng chưa bỏ cuộc, một lần nữa duỗi tay ra, rồi lại bị người nào đó đánh trả về.
Lại một lần nữa, khăng khăng phải ôm cô vào phòng, thấy lần này người nào đó liếc anh một cái, không đẩy anh ra nữa, để mặc anh ôm mình, sau đó tức giận quay đầu dùng tay đánh ngực anh, giọng nói buồn bực: “đều tại anh đều tại anh, hôm nay có bao nhiều người gọi điện đến hỏi em, sau này em không gặp được người rồi, ngày nào cũng trốn trong nhà mất thôi, nếu không đi ra ngoài còn không bị người ta cười chết.” Mặc dù tay làm động tác đánh, nhưng mà sức rất yếu, căn bản là như gãi ngứa.
“Vậy thì đừng ra đi, anh chỉ mong sao giấu em trong nhà cả đời.” Tô Dịch Thừa vui vẻ nói.
An Nhiên tức giận đẩy anh ra, cầm tờ báo lên chỉ chỉ: “mệt hình tượng lãnh đạo của anh, anh không sợ làm hại hình tượng vừa lớn lao vừa quyền thế của anh a!”
Tô Dịch Thừa nhìn cũng không nhìn, đắc ý nói: “không ảnh hưởng, báo nói, nhìn anh như vậy mới sinh động, rất đời thường, rất chân thật, đây đều là lời khen anh.”
“Xí, nhìn anh có vẻ còn rất hả hê nha.” An Nhiên có chút khinh thường nói.
“Vốn chính là vậy.” Vẻ mặt Tô Dịch Thừa rất nghiêm túc và quả quyết.
“Phốc!” An Nhiên bị vẻ nghiêm túc của anh chọc cười, luôn không thể nào giận anh được cái gì, thật kỳ diệu, mỗi một giây phút ở cùng với anh luôn cảm nhận được hạnh phúc của mình.
Tô Dịch Thừa cũng cười, lại ôm cô nằm lên trên giường, không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm cô nhưng thế, hít mùi hương sau khi tắm rửa của cô, không cần nói gì nhiều, rất an tâm, rất dễ chịu.
An Nhiên tựa vào ngực anh, trên tay còn cầm tờ báo đã xem, bình tĩnh nhìn tấm ảnh trên đó, nhẹ nhàng vuốt ve, thật sự càng nhìn càng thấy bức ảnh này đẹp, khẽ lẩm bẩm: “Dịch Thừa, lúc nào chúng ta đi chụp mấy tấm ảnh đi.” Dường như bọn họ không có tấm ảnh chụp chung nào, không thể chờ đến lúc đứa con ra đời rồi chỉ vào tờ báo nói đây là bức ảnh chụp chung duy nhất của cha mẹ đó đi!
Tô Dịch Thừa hôn nhẹ gật đầu, dịu dàng đáp lại bên tai cô: “được.”
Dắt tay đi dạo phố
Không có đi làm cộng thêm sau khi mang thai An Nhiên đối với thời gian trở nên hoàn toàn không có khái niệm, cho đến khi thím Trương nói với cô ngày mai cháu trai cháu gái trở về nhà muốn xin phép nghỉ một ngày An Nhiên lúc này mới kịp phản ứng một năm đã qua lại sắp đến quốc khánh.
Tính chất công việc của Tô Dịch Thừa hoàn toàn không có bất kỳ ngày nghỉ nào phân chia rõ ràng, một cú điện thoại tới đây, bởi vì vào một ngày nào đó bỗng nhiên có một văn kiện khẩn cấp gửi xuống, cho nên vốn tính toán muốn dẫn An Nhiên đi ra ngoài đạp thanh, kế hoạch bất đắc dĩ cũng chỉ có thể gác lại, chuẩn bị một lần nữa quay lại phòng làm việc làm thêm giờ.
Cúp điện thoại, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn An Nhiên đã thay đổi quần áo bà bầu hơi có chút xin lỗi nói: "Thư ký Trịnh gọi điện thoại tới nói có một văn kiện khẩn cấp đưa tới, anh phải tới phòng làm việc."
Mặc dù có chút thất vọng, nhưng mà có thể hiểu được, An Nhiên rất hiểu lòng người nói: "Đi đi, công việc quan trọng hơn." Vừa nói , vừa sửa sang lại cà vạt cho anh.
Suy nghĩ kỹ một lát, Tô Dịch Thừa đột nhiên nhíu mày, nghĩ đến cái gì, nhìn An Nhiên