Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3331 lượt.

người
Sau khi bộ đồ ngủ đặc biệt được đưa vào, qua 10 phút đồng hồ, cửa phòng tắm vẫn chưa hề được mở ra.
Tô Dịch Thừa đứng ở ngoài cửa phòng tắm, dục hỏa cũng không biến mất mà ngược lại càng mạnh mẽ hơn rồi, trong đầu không ngừng hiện ra dáng vẻ An Nhiên sau khi mặc bộ đồ ngủ thiếu vải kia, vẻ thanh lệ kèm theo tia quyến rũ chọc người. Nghĩ vậy, ham muốn trong cơ thể lại càng mãnh liệt.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi, thanh âm cực kỳ khàn khàn. Lúc này đây anh có một xúc động muốn đẩy thẳng cửa vào, sau đó ôm chặt cô vào lòng.
Lại qua không biết bao lâu, “két…” cửa phòng tắm rốt cuộc được mở ra, An Nhiên cuốn chặt cái khăn tắm không lớn lắm kia, đi từ phòng tắm ra ngoài, khăn tắm trùm được đường cong lả lướt của cô nhưng lại để lộ đôi chân thon dài.
Nhìn thấy Tô Dịch Thừa đứng ngoài cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bỗng dưng đỏ lên, giống như là quả táo chín đỏ mọng, mà tất cả rất là dễ thương trong mắt Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, không hề chớp mắt, dường như nhìn thấy một vật báu nào đó vậy, nếu như nháy mắt một cái có thể vuột mất cái gì.
An Nhiên bị nhìn như vậy rất là xấu hổ, tránh ánh mắt của anh, đồng thời trong lòng cực lực hỏi thăm trên dưới tổ tông nhà Lâm Lệ mấy lần.
“Thật ra thì, tôi … cái áo ngủ này không phải của tôi —” Tay nắm chặt cái khăn tắm.
Đưa tay dùng sức ôm cô vào lòng một lần nữa, thân hình đẫy đà mềm mại kề sát vào lồng ngực anh, môi anh cọ sát vào vành tai cô, hơi thở ấm áp kia phả vào lỗ tai cô.
An Nhiên không nhịn được mà run rẩy, trái tim cũng thình thịch đập dồn dập.
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa nhẹ giọng gọi, thanh âm trầm trầm ám ách vang lên bên tai cô: “Em đang định cám dỗ anh sao?” Giọng nói kia còn mang theo mùi vị khiêu khích.
An Nhiên mãnh liệt lắc đầu, ra sức muốn giải thích: “tôi, tôi không có, đồ ngủ là Lâm Lệ mua, tôi căn bản là không —”
Sau đó, cô cũng không nói được gì nữa.
Đôi môi khát khao của Tô Dịch Thừa như phát cuồng mà đặt lên môi đỏ mọng của cô, khẽ thở gấp, cái lưỡi nóng bỏng bá đạo xâm nhập vào trong miệng cô, trượt qua hàm răng lại cuốn lấy cái lưỡi của cô, An Nhiên than nhẹ thở gấp, tay nắm chặt đồ ngủ.
“Tô … Tô Dịch Thừa.” Cô ưm nhẹ, còn êm tai hơn nhiều so với anh tưởng tượng.
Tô Dịch Thừa ôm cô, hai người cùng ngã vào giường lớn phía sau.
Nhiệt độ trong phòng từng chút từng chút tăng lên, trong không khí có nhiệt độ nóng cháy người. Sau đó tiếng đàn bà thở gấp, đàn ông gầm nhẹ từ từ vang lên trong màn đêm.
Trong phòng là một cảnh xuân kiều diễm, ngoài cửa sổ, đêm, rất mê người.






Sáng sớm
Trời hửng sáng, ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào, gió sớm theo khe cửa sổ chưa đóng kĩ len lỏi vào bên trong, làm chiếc rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng lay động.
An Nhiên chậm rãi tỉnh lại, vẻ mặt có chút mờ mịt, nhìn người đàn ông đang ôm mình ngủ say bên cạnh, rồi sau đó mặt đỏ lên ngượng ngùng, mọi thứ xảy ra đêm qua như một giấc mộng chân thực mà mất tự nhiên. Sự thật chứng minh đàn ông có kinh nghiệm có thể làm giảm bớt đau đớn trong đêm đầu tiên của phụ nữ, tối qua vào khoảnh khắc anh tiến vào dù có xé rách, nhưng không đau đớn đến ngất đi như Lâm Lệ nói.
An Nhiên nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh không hề chớp mắt, ánh mắt rất suồng sã và lớn mật, đây là lần đầu tiên cô nhìn anh chăm chú như vậy. Anh nhìn rất đẹp trai, lông mày thô dày, sống mũi cao thẳng, thậm chí lúc này An Nhiên mới phát hiện thì ra lông mi của anh rất dài như của một cô gái vậy, đen đậm dài mảnh, nhưng có điểm khác biệt là lông mi anh dài nhưng không bị cong lên, cho nên không khiến người khác có cảm giác nữ tính.
An Nhiên nhìn một lát, bất chợt có chút đùa dai, đưa tay ra nhẹ nhàng đụng vào hàng mi nhỏ dài kia, chỉ thấy mí mắt Tô Dịch Thừa khẽ động, nhưng không tỉnh lại ngay lập tức, An Nhiên thấy đùa rất vui liền đưa tay đụng đụng, cứ lặp đi lặp lại như thế, như là không biết chán, thế nên cô không phát hiện ra khóe miệng người nào đó đã cong lên thành một độ cung rất đẹp.
Vì sợ anh tỉnh lại, An Nhiên lè lè lưỡi không dám táy máy nữa. Trải qua buổi tối hôm qua, An Nhiên da mặt mỏng, sợ anh tỉnh lại, hai người bốn mắt nhìn nhau thì sẽ lúng túng cái kia… Nên nhẹ nhàng muốn rời khỏi cái ôm của anh.
Nhẹ nâng cái tay đang để trên thắt lưng cô ra, động tác dịu dàng hết sức có thể, đang chống tay muốn ngồi dậy, nhưng mà giây tiếp theo người đàn ông ở phía sau nhẹ nhàng kéo một cái, lại ôm cô vào ngực, cằm đặt trên trán cô, “Đi đâu.”
Cái ôm của Tô Dịch Thừa và bề ngoài của anh có phần không tương xứng, khác với bề ngoài nhã nhặn, ôn hòa, cái ôm của anh có tham vọng chiếm giữ rất mạnh, một tay ôm cô, một tay đặt ở thắt lưng phía trên mông cô, bàn tay to ma sát cái mông vểnh ra của cô, chân tay lại càng ép vào cô như là muốn đem cô hòa tan vào trong thân thể vậy.
Sự gắn bó da thịt thân mật thế này khiến mặt An Nhiên thoáng chốc đỏ bừng, “Trời, trời đã sáng.” An Nhiên cố nói.
An Nhiên không hỏi nhiều, xoay n