Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3338 lượt.

nhớ tới những chiến hữu ở lại trong bộ đội đó mới là khổ, mấy năm cũng không thấy được một người phụ nữ nào. Nhưng mà trong đại viện nay quay đi quay lại cũng chỉ có mấy người, hơn nữa đều là phu nhân các thủ trưởng, ai cũng lớn tuổi, trừ chị Dịch Kiều thường xuyên trở về, nhưng nhìn nhiều cũng chai mắt rồi, hôm nay chị dâu khác với chị Dịch Kiều, lịch sự, nhã nhặn, thuần khiết, thật là xinh đẹp.
An Nhiên sửng sốt, bị gọi khiến cho không được tự nhiên, nhìn anh lính gác cổng cười khan, không biết nên nói gì.
Tô Dịch Thừa nhìn ra sự lúng túng của An Nhiên, vừa định mở miệng nói gì, thì người còn chưa nhìn thấy, đã nghe thanh âm của Tần Vân từ bên trong truyền ra.
“Là a Thừa và An Nhiên đã về sao.”






Gặp cha mẹ chồng
“Là a Thừa và An Nhiên đã về sao.”
Tần Vân cười từ đi từ trong viện đi ra, ánh mắt bà thẳng tắp nhìn chằm chằm vào An Nhiên, rồi không ngừng gật đầu, càng nhìn càng thích.
An Nhiên nhìn Tô Dịch Thừa một cái, sau đó xoay người lại hơi hơi ngại ngùng gọi Tần Vân: “Mẹ.”
Một tiếng gọi mẹ này của An Nhiên khiến Tần Vân như mở cờ trong bụng, bà trông mong con dâu nhiều năm như vậy, hôm nay rốt cuộc đã chờ được rồi. Trên mặt liền nở nụ cười toe toét, gật đầu nói: “Ngoan, thật ngoan.”
An Nhiên hơi ngượng ngùng, từ sau khi tốt nghiệp tiểu học đến giờ hình như cha mẹ và thầy cô cũng không dùng cái từ “ngoan” này nữa, hiện tại được khen ngợi như vậy trong lòng cô có cảm giác không diễn tả được, lúng túng lại không biết làm cái gì nói gì, chỉ đành phải cười khan.
Tần Vân vui mừng nắm tay cô, giúp cô vén lọn tóc lòa xòa trên trán, đau lòng hỏi: “Ngồi xe lâu như vậy, mệt không?”
“Không, không mệt.” An Nhiên vội lắc đầu, vẻ mặt rất thật tình.
Tần Vân nhìn ở trong mắt, trong lòng nghĩ cô bé này thật thà chất phác, rất đúng ý bà, mặc dù con trai kết hôn có chút vội vàng, nhưng mà không có chọn sai người.
Đưa tay móc ra tiền lì xì đã chuẩn bị xong từ sớm, đưa cho An Nhiên, “Ngoan, sau này sống tốt cùng a Thừa.”
An Nhiên sửng sốt, hơi không hiểu rõ tình hình, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa cười cười, gật đầu với cô, “Ông nội cho, em cứ nhận đi.”
“Cám ơn ông nội.” An Nhiên lúc này mới đưa hai tay đón lấy.
Cất xong tiền lì xì của ông nội Tô, sau đó An Nhiên đưa thuốc hạ huyết áp cho cha Tô, nói: “Cha, con nghe Dịch Thừa nói huyết áp cha hơi cao, con hỏi cái này có hiệu quả hạ huyết áp, ngài thử dùng xem.”
“An Nhiên thật là có lòng.” Tô Văn Thanh cười ôn hòa gật đầu, nhận lấy thực phẩm chức năng trong tay cô, sau đó đưa tiền lì xì mà mình đã chuẩn bị cho An Nhiên, “Sau này mọi người chính là người một nhà, đừng xa lạ.”
An Nhiên gật đầu nhận lấy, nói: “vâng, cám ơn cha.”
Sau đó lại lấy khăn lụa mua ngày hôm qua và buổi trưa nay chia ra đưa cho Tần Vân và Tô Dịch kiều, “Con cũng không biết mua chút gì, hỏi tất cả bạn bè thì mọi người nói đeo khăn lụa thời tiết này rất đẹp, cho nên đã mua cho mẹ và Dịch Kiều mỗi người một cái, cũng không biết hai người có thích không.”
“Ha ha, thích thích, chắc chắn là thích, ai nha, ta đã nói con dâu tốt mà, lúc này đúng như ta nghĩ, không giống Dịch Kiều nhà ta, không làm ta tức chết là tốt rồi.” Tần Vân hớn hở nắm tay An Nhiên nói, người con dâu này bà càng nhìn càng thích.
“Mẹ, mẹ đây là rõ ràng có con dâu không cần con gái nha, con sau này không về là được.” Tô Dịch Kiều ra vẻ giận dỗi nói.
Tần Vân tức giận cười mắng, “Con a lần sau chưa tìm được đối tượng cho ta trước thì đúng là đừng trở lại, trở lại ta nhìn lại thấy phiền lòng.”
“Ai nha, cha, cha thấy mẹ con lại nữa rồi, mỗi ngày đều muốn đuổi con đi rồi.” Tô Dịch Kiều làm nũng ôm cánh tay Tô Văn Thanh, lại quay đầu nhìn Tô Hán Niên nói: “ông nội, người phải phân xử cho con, người ta muốn phụng bồi theo ông nhiều hơn nha, nào có người mẹ nào lại đuổi con như vậy a.”
“Quỷ nha đầu.” Tô Hán Niên sủng nịch vỗ trán cháu gái. Trên khuôn mặt nghiêm túc cũng hàm chứa nụ cười không thường xuyên, chỉ có đứa cháu gái quý báu này mới có thể chọc ông vui vẻ như thế.
Tô Văn Thanh nhìn con gái một cái, lại quay đầu nói với Tần Vân: “Được rồi, mọi người đã đến đông đủ, ăn cơm đi.”






Một bài thơ nhỏ
Bữa cơm tối này cũng không nghiêm túc như An Nhiên nghĩ, hình như mọi người đều nhìn thấu sự căng thẳng của cô, nên cả một bữa cơm miệng Tô Dịch Kiều không hề dừng lại, bầu không khí được điều hòa vô cùng thoải mái. Tần Vân gắp thức ăn cho cô không ngừng, chỉ sợ cô ăn không đủ no lại không dám ăn. Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên cũng chỉ từng người hỏi thăm hoàn cảnh gia đình An Nhiên, biết được cha An Nhiên, Cố Hằng Văn là giáo viên cao trung, còn đam mê thư pháp, thì Tô Văn Thanh liền mong mỏi hôm nào cùng ông thảo luận những tâm đắc trong nghiên cứu thư pháp. Tô Hán Niên vốn là quân nhân nghiêm túc, nhưng mà hôm nay đặc biệt cười nhiều hơn, sợ mình nghiêm túc quá làm cháu dâu sợ hãi.
Tối hôm đó, cả nhà vui vẻ uống


Disneyland 1972 Love the old s