Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3346 lượt.
gười đi ra khỏi phòng tổng giám đốc.
Khi An Nhiên trở lại phòng làm việc của mình, hai tay Tiếu Hiểu ôm trước ngực, trên mặt cười cười dựa vào tường.
An Nhiên nhìn cô ta, “Có việc?” Lấy chìa khóa mở cửa đi vào.
Tiếu Hiểu đi vào theo cô, đóng cửa lại, trêu chọc gây chuyện, gãi móng tay, ngồi xuống trước bàn làm việc của An Nhiên, nói: “Khăn lụa của chị hôm nay không tệ, em nhớ chị chưa bao giờ đeo, hôm nay thế nào lại đeo vậy?”
An Nhiên sửng sốt, mặt hơi đỏ ửng mất tự nhiên, đặt túi xách trong tay lên một bên của bàn làm việc, tránh ánh mắt của cô, rồi đưa tay mở máy tính ra, tránh né đề tài của cô, hỏi ngược lại: “Tìm tôi có việc gì?”
Tiếu hiểu cũng không còn níu lấy chuyện khăn lụa không tha, chủ đề kia vốn chỉ để mở màn, quan trọng hơn là lời nói tiếp theo, thật ra thì cô biết An Nhiên không phải là một người thích vòng vo, vậy nên cô cũng thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Hỏi chị chuyện này, người chờ chị ở cổng hôm trước, người đàn ông lái xe đến đầu tiên là ai?”
Động tác cầm giấy tờ của An Nhiên ngừng lại một chút, khẽ nhíu nhíu mày, nhìn cô, “Cô hỏi cái này làm gì?”
Tiếu Hiểu vuốt vuốt tóc quăn, cũng không giấu diếm, nói thẳng: “Em có hứng thú với anh ta, định ra tay.”
Nghe vậy, chân mày An Nhiên nhíu chặt hơn chút ít, chỉ nói: “muộn rồi, anh ta đã có vợ.”
“Có vợ thì thế nào, bây giờ ly hôn rất phổ biến.” Tiếu Hiểu phớt lờ nói.
An Nhiên nhìn cô, mặc dù nghe mấy lời đồn đại về cô ta từ đồng nghiệp, tất nhiên là biết không ít lời phê bình tác phong của cô ta, nhưng thân là đồng nghiệp, nỗ lực của cô ta cô cũng nhìn thấy, chung quy, cô cảm thấy những lời phê bình bên ngoài kia không quá công bằng với cô ta, nhưng mà bây giờ cô lại đột nhiên thấy không biết sự kiên định của mình lúc trước có phải sai lầm rồi hay không.
Thấy cô không nói gì, Tiếu Hiểu cười lại nói: “Thế nào? Chị cũng có ý với người ta? Có điều xem ra anh ta cũng có ý với chị thật.”
An Nhiên rời mắt đi chỗ khác, không nhìn cô ta, “Chuyện này tôi không giúp được cô, cô tìm người khác đi.”
Cô không giúp, Tiếu Hiểu cũng không tức giận, lại hỏi: “An Nhiên, anh ta là bạn trai cũ của chị sao? Không phải mấy năm nay chị không nói chuyện yêu đương là vì anh ta đấy chứ?”
“Cô nói bậy bạ gì vậy.” An Nhiên bị hỏi có phần buồn bực, nhìn cô ta nói: “Tiếu Hiểu, tôi nói vậy cô còn chưa bỏ cuộc sao, Mạc Phi sẽ không động lòng với cô, càng sẽ không ly hôn vì cô.” Anh ta hồi đó có thể vì lợi ích, vì tiền mà lựa chọn chia tay với mình, thì làm sao lại vì một người đàn bà mà buông tha tất cả những gì mà anh ta tha thiết có được, thật ra anh ta là người đàn ông ích kỷ, điều anh ta yêu nhất từ đầu đến cuối chính là anh bản thân anh ta.
“Làm sao chị biết sẽ không.” Tiếu Hiểu nhìn cô, “Em nhìn ra anh ta có hứng thú với chị, mà em, cũng tự nhận là không hề kém chị, em tự tin là sớm muộn gì anh ta cũng sẽ động lòng với em.”
An Nhiên bình tĩnh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng không nói gì.
Tiếu Hiểu vẫn cười, đứng dậy, “Đúng rồi, người đàn ông đi cùng chị ngày đó không tệ, nhưng mà điều kiện hình như hơi bình thường.” Nói xong, thì cười cười, xoay người đi ra ngoài.
Chuẩn bị gặp cha mẹ chồng
Gần đến giờ ăn cơm trưa An Nhiên mới chạy đến nhà ăn công ty, tùy ý lấy thức ăn ngồi xuống ăn nhồm nhoàm.
Tối hôm qua đi cùng Lâm Lệ cũng chưa ăn được mấy miếng, buổi tối lại bị Tô Dịch Thừa quấn một đêm, lại thêm ‘vận động lúc sáng sớm’ khiến cho cô ngủ quên, đừng nói là ăn sáng, nghĩ cũng không dám nghĩ đến, hiện tại cô thực sự là đói đến muốn ngất đi, mới vừa rồi lo ở trong phòng làm việc tập trung vẽ xong chi tiết bản vẽ kia, nếu mà nghĩ đến đã đói như thế này, thì làm gì còn tâm tư mà vẽ tiếp.
Người thật sự đói bụng rồi thì ăn cái gì cũng ngon, thức ăn ở nhà ăn vốn nhạt nhẽo, khó có thể nuốt trôi, nhưng hôm nay An Nhiên đến muộn lại ăn cực kỳ ngon.
Đúng lúc đó Tô Dịch Thừa gọi điện thoại đến, An Nhiên ăn lấy ăn để, cũng không nhìn điện thoại đã nghe: “Alo, ai vậy?”
“Sao lại không ở nhà, anh vừa gọi về nhà mà không ai nghe máy.” Bên kia điện thoại, Tô Dịch Thừa khẽ cười hỏi.
“Ách.” An Nhiên sửng sốt, liếc nhìn tên hiện trên màn hình điện thoại di động mới xác nhận là anh, nhớ tới tối hôm qua và sáng nay, mặt An Nhiên bất giác hồng rực lên, nói chuyện cũng bắt đầu không lưu loát, “em em em, hôm nay em phải đi làm a, lại, lại không phải là cuối tuần.”
“Em không thấy tờ giấy anh nhắn lại sao?” Tô Dịch Thừa hỏi.
“Tờ giấy?” An Nhiên nghi hoặc, không biết anh nói đến cái tờ giấy gì?? Tờ giấy ở đâu ra?
“Hai giờ rưỡi.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, hội nghị lần này, đoán chừng là bàn luận về việc thành lập và phát triển ban khoa học công nghệ thành phố. Nhìn lịch trình một chút, Dịch Thừa đứng dậy, vừa rồi Vệ thị trưởng gọi điện cho anh, bảo anh sang đó, anh đoán là về hội nghị chiều nay.
Bởi vì tối nay là lần đầu tiên đến ra mắt người lớn Tô gia, An Nhiên không khỏi có chút căng thẳng. Lúc đi rửa tay sau khi ăn cơm trưa, thấy cái