Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3487 lượt.
phiền gì chứ." Lâm Lệ cũng không thèm để ý, cái gì cần nói đã nói rồi, nói thẳng: "vậy được rồi, tôi liên hệ với tiệm chụp ảnh đã, ngày mai hai người cứ qua đó là được."
"Được, cám ơn." Tô Dịch Thừa nói cám ơn rồi cúp điện thoại, sau đó một lần nữa cầm điện thoại di động của mình gọi điện thoại cho thư ký Trịnh, chuẩn bị bảo cậu ta thu xếp lại công việc ngày mai.
Hôm sau khi An Nhiên tỉnh lại, rửa mặt mũi đi phòng khách thì bất ngờ lại thấy được người nào đó mặc quần áo ở nhà ở trong phòng bếp, đầu tóc còn ướt sũng đang đứng trước bếp ga làm bữa sáng, mà thím Trương thì đang lau chùi bàn trà trong phòng khách. Nhìn thấy An Nhiên, cười nói: "phu nhân tỉnh rồi."
An Nhiên sững sờ gật đầu với bà, quay người lại, thấy người đàn ông vừa mới đưa lưng về phía cô lúc này đã xoay người lại, cầm cái bàn xẻng, đang cười nhìn cô.
An Nhiên tiến lên, đi đến trước quầy bar, hỏi: "không đi làm sao?" Sao lúc này vẫn còn ở nhà?
Tô Dịch Thừa gật đầu, vừa nói: "ừ, hôm nay không có việc gì, không có ý định đi."
"Thế à?" An Nhiên nhíu nhíu mày, nhỏ giọng nói: "sao em nhớ là hôm qua còn nghe anh nói sáng nay có hội nghị a."
Tô Dịch Thừa cười khẽ, cũng không giải thích thêm cái gì, chỉ nói: "ngồi xuống đã, bữa sáng sắp xong rồi."
An Nhiên cũng không suy nghĩ nhiều, anh không đi làm cũng tốt, như thế có thể cùng mình nhiều hơn, vừa gật đầu, vừa ngồi xuống ghế cao, vừa nói, "Dịch Thừa, hôm nay anh lại không đi làm, thế chúng ta về nhà mẹ có được không, em hơi nhớ họ."
Tô Dịch Thừa bày biện bữa sáng của hai người xong xuôi, gật đầu nói: "buổi tối chúng ta đi." Nói xong liền rót cho cô cốc sữa tươi.
Sao An Nhiên nghe lời này cảm thấy có chút quái lạ, hỏi: "vậy ban ngày chúng ta làm gì?"
Tô Dịch Thừa cười khẽ, chỉ úp mở nói: "bí mật, rồi sẽ biết."
An Nhiên buồn cười nói thầm: "thần thần bí bí." Nhưng cũng không hỏi nhiều, cô cũng mong đợi anh cho cô kinh hỉ (1).
Thật sự là kinh hỉ, có kinh lại có hỉ!
(1): ở đây ta giữ nguyên âm Hán Việt vì kinh hỉ = kinh (kinh ngạc, ngạc nhiên) + hỉ (vui mừng, mừng rỡ), mà trong tiếng Việt ta chưa tìm được từ nào diễn đạt được cả hai ý này cả.
Đợi ăn trưa xong, lúc Tô Dịch Thừa lái xe đưa cô đến cửa tiệm chụp ảnh, An Nhiên có chút khó tin nhìn anh: "sao anh dẫn em tới đây rồi, lần trước không phải Lâm Lệ nói nhanh nhất cũng phải cuối tháng 10 sao?"
Tô Dịch Thừa săn sóc, nghiêng người sang tháo dây an toàn cho cô, sau đó giải thích Lâm Lệ gọi điện thoại tới vào tối qua sau khi cô ngủ.
Nghe vậy, An Nhiên không khỏi kêu lên: "a, sao anh không nói cho em biết, em còn chưa chuẩn bị xong." Vừa nói, vừa lấy gương trang điểm nhỏ từ trong túi xách ra, vừa xem xét lại tình hình của mình, vừa nói: "thế nào thế nào? Em thế này có được không? Có phải nhìn không có sức sống không?"
Mỗi người phụ nữ đều thích chưng diện, nhất là vào lúc chụp ảnh, có yêu cầu rất khắc nghiệt với bản thân, bởi vì tất cả mọi người đều muốn ăn ảnh, đều muốn chụp ra những bức ảnh đẹp nhất.
Tô Dịch Thừa kéo cái tay hồi hộp mà đổ mồ hôi của cô, vừa nói: "rất tốt, tất cả đều tốt, bà xã của anh là người xinh đẹp nhất trên thế giới này!" Trấn an vỗ vỗ tay cô, nói: "không sao cả, có anh ở đây."
An Nhiên vẫn còn có chút hồi hộp nhìn anh một chút, cuối cùng gật đầu, nắm chặt tay anh.
An Nhiên căng thẳng đến tận khi bắt đầu chụp ảnh, chủ yếu biểu hiện khi đang trang điểm, phải đi nhà vệ sinh liên tục, mà lần nào Tô Dịch Thừa cũng không yên tâm, luôn đi cùng cô. An Nhiên cảm thấy nếu không phải bọn họ ngại thân phận của Tô Dịch Thừa, thì hẳn là đã sớm nổi giận, có mỗi cái trang điểm qua loa thế mà kéo dài đến hơn nửa tiếng còn chưa trang điểm xong.
Cuối cùng đến thời điểm chụp ảnh thực sự, cảm giác hồi hộp kia lại biến mất, cả quá trình chụp rất suôn sẻ, điều ngắt quãng duy nhất lại không phải là An Nhiên mà mà Tô đại lãnh đạo gặp mọi chuyện đều không sợ hãi kia.
Bởi vì mang thai đôi, hiện tại bụng An Nhiên đã không nhỏ rồi, theo đề nghị của nhiếp ảnh gia, An Nhiên sẽ chụp bức chân dung thời kỳ mang thai, nhiếp ảnh gia vốn là muốn thợ trang điểm vẽ mặt cười dễ thương lên bụng An Nhiên, giống như là quái bụng bự trên mạng, rồi để Tô Dịch Thừa phối hợp làm mấy động tác như là cha con, như vậy hiệu quả hẳn sẽ không tệ, tuy nhiên nghĩ đến hình tượng Tô Dịch Thừa, mặc dù An Nhiên rất dao động, nhưng vẫn từ chối. Chỉ đồng ý mặc một bộ quần áo lộ bụng, sau đó để Tô Dịch Thừa ôm cô từ phía sau, chụp mấy bức ảnh đơn giản là tốt rồi.
Cuối cùng trước khi kết thúc, dưới yêu cầu của nhiếp ảnh gia, Tô Dịch Thừa nửa quỳ xuống trước mặt An Nhiên, cúi đầu dịu dàng hôn lên bụng An Nhiên. Động tác như vậy đối với Tô Dịch Thừa mà nói hẳn là hạ bút thành văn (2), rất tự nhiên ngẩng đầu nhìn An Nhiên, thâm tình in nụ hôn lên bụng của An Nhiên. Mà An Nhiên thì tự nhiên đưa tay đặt lên đầu Tô Dịch Thừa, nhẹ nhàng vỗ về đầu Tô Dịch Thừa, tất cả đều vô cùng tự nhiên.
(2) Hạ bút thành văn: rất tự nhiên.
Thế nhưng mà vào lúc nhiếp ảnh gia vừa nói rất tốt, giữ nguyên động tác để chụp thêm mấy tấm ảnh t