Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3431 lượt.
lực đạo ôm cô mạnh hơn so với lúc đầu một chút, trong miệng cũng lập lại nói: "Đừng sợ, không có chuyện gì, không có chuyện gì. . . . . ."
"Em còn chưa kịp hiếu kính mẹ, còn có cục cưng còn chưa có ra đời, em cũng không biết làm như thế nào mới tốt cho mẹ, không biết nên như thế nào với bảo bối, em cái gì cũng không hiểu, rất nhiều điều cần mẹ tới dạy em. . . . . . Dịch Thừa, anh nói nếu khối u của mẹ chuyển biến xấu thì phải làm sao bây giờ, em rất sợ, thật sự rất sợ." Nằm trên bờ vai của anh, An Nhiên khóc đến không thành tiếng.
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, ôn nhu an ủi: "Đứa ngốc, chớ suy nghĩ lung tung, mẹ sẽ không có chuyện gì, đừng tự hù dọa mình."
An Nhiên đẩy anh ra, nhìn chằm chằm ánh mắt của anh, hai mắt của mình hồng hồng, quyệt miệng hỏi: "Nhưng mà tại sao lại té xỉu, lần trước bác sĩ rõ ràng nói không có chuyện gì, nói không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này."
Tô Dịch Thừa than nhẹ một tiếng, đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, vừa nói: "An Nhiên, bác sĩ cũng còn chưa có kết luận gì cả? Đừng tự mình hù doạ mình như vậy, em cứ thế để cho mẹ nhìn thấy, mẹ sẽ lo lắng, em hi vọng để cho mẹ lo lắng cho em sao?"
An Nhiên có chút khó chịu lắc đầu, nắm thật chặt tay của anh, nói: "Em rất sợ, em thật sự rất lo lắng cho mẹ."
"Đứa ngốc, tại sao toàn nghĩ về điều xấu, có lẽ mẹ căn bản là không có chuyện gì, em đã khóc như vậy, không cho khóc nữa." Tô Dịch Thừa tận lực làm cho thanh âm của mình thả lỏng một chút, hy vọng có thể giảm bớt cảm xúc khẩn trương của cô.
Nâng một bàn tay khác lau đi nước mắt trên mặt cô, có chút bất đắc dĩ hỏi: "An Nhiên, em muốn mẹ sẽ có chuyện sao?"
"Dĩ nhiên không muốn." Cô làm sao có thể muốn mẹ có việc, cô chỉ là sợ, lo lắng mẹ sẽ bị cái gì đó.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cười, lấy tay nặng nề nhéo lỗ mũi của cô, nói: "Vậy em còn khóc thành như vậy, giống như là mẹ đã xảy ra chuyện gì đó vậy."
"Em. . . . . ." An Nhiên cứng họng, cúi đầu, nói: "Em, em thật là lo lắng cho mẹ, em sợ. . . . . ."
"Tốt lắm, không có chuyện gì, bớt lo lắng đi." Tô Dịch Thừa đưa thay sờ sờ đầu của cô, thở dài một tiếng, nói: "Đừng khóc nữa, nhìn em khóc, sẽ làm cho anh đau lòng."
An Nhiên quyệt miệng, đưa tay có chút oán giận đánh xuống người anh, lại nói: "Vậy anh cũng đừng nói một số lời khiến cho người ta khóc." Anh cũng không biết thâm tình của anh luôn dễ dàng làm cho người ta cảm động muốn khóc.
"Đứa ngốc." Tô Dịch Thừa cười cười, lấy khăn giấy để trong xe, lau đi nước mắt trên mặt của cô, sau đó lúc này mới xoay người một lần nữa khởi động xe lái xe lên đường.
Dọc theo đường đi, An Nhiên mặc dù vẫn còn có chút khẩn trương cùng sợ hãi, nhưng thật cũng không có khẩn trương tới muốn khóc như vừa rồi.
Nhưng mà lúc lái xe đến bệnh viện, An Nhiên vẫn là do dự, khẩn trương nắm tay Tô Dịch Thừa, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, tay cũng nắm lại tay cô thật chặt, nhìn cô kiên định nói: "Đừng lo lắng, không có chuyện gì."
Được thêm sự khích lệ của anh An Nhiên lúc này mới chân chính yên tâm lại, nhìn anh gật đầu, sau đó được anh dắt tay đi vào trong bệnh viện.
Lúc đến phòng bệnh thì Lâm Tiểu Phân đã tỉnh lại, vẻ mặt Cố Hằng Văn lo lắng ngồi ở bên giường của bà nhìn bà, trong miệng không ngừng hỏi bà có chỗ nào không thoải mái hay không?
Lâm Tiểu Phân cả người nhìn qua có chút mỏi mệt, chỉ cảm thấy đầu có chút nặng, rồi lại không muốn để chồng lo lắng cho mình, chỉ cố gắng hé ra tươi cười, lắc đầu, nói mình không có chuyện gì.
Lúc An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa đi vào, mới tiến vào, An Nhiên cả người có chút gấp gáp chạy đến trước giường, lôi kéo tay của Lâm Tiểu Phân hỏi, trên mặt sự quan tâm căn bản là không cần nói nên lời. Lâm Tiểu Phân có chút oán giận nhìn chồng, oán ông không nên nói cho An Nhiên biết, suy nghĩ đến An Nhiên đang mang thai, bệnh viện nhiều vi khuẩn, phụ nữ có thai căn bản là không nên tới. Nhưng mà cũng biết con gái là quan tâm lo lắng cho bà, chỉ cười lắc đầu, nói mình không có chuyện gì, để cho cô đừng lo lắng.
Bên trong giành không gian lại cho hai mẹ con An Nhiên cùng Lâm Tiểu Phân nói chuyện, Tô Dịch Thừa cùng Cố Hằng Văn đi tới phía ngoài phòng bệnh, nhìn vẻ mặt lo lắng trên mặt cha vợ của mình, Tô Dịch Thừa hỏi: "Cha, bác sĩ nói như thế nào."
Cố Hằng Văn nhìn anh một cái, trên mặt có chút cô đơn nói: "Bác sĩ nói u mặc dù không có chuyển biến xấu thành ung thư, nhưng vị trí của khối u đã bị di dời so với lúc trước, hiện tại trực tiếp đè lên dây thần kinh thị giác, nếu như không phẫu thuật, kế tiếp có thể sẽ bị mù."
Tô Dịch Thừa trong lòng trầm xuống, tin tức như thế không tính là bết bát nhất, nhưng cũng tuyệt đối không tính là tin tức tốt gì. Giải phẫu như vậy nhất định phải mở hộp sọ, động dao ở trên đầu, nguy hiểm so sánh với những nơi khác cũng lớn hơn gấp mấy lần, coi như là có lòng tin trăm phần trăm, cũng không thể bảo đảm một trăm phần trăm thành công.
Hai người đều trầm mặc, không nói gì, bởi vì không biết nên nói gì, hoặc có thể nói cái gì.
Cửa bị mở ra, An Nhiên từ bên trong đi ra ngoài, nhìn hai người ngoài cửa,