Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3435 lượt.

thần sắc trên mặt cũng nhìn không tốt, trong lòng có chút sợ, nhẹ giọng hỏi: "Bác sĩ nói như thế nào. . . ." Hai tay có chút khẩn trương nắm tại một chỗ, từ trên mặt cô cơ hồ có thể nhìn ra cái gì đó, trong lòng mơ hồ có chút lo lắng.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, cười ôn hòa, đưa tay kéo cô qua, không để cho cô tự mình ngược đãi tay của mình, nhàn nhạt ôn hòa lắc đầu nói: "Không có việc gì, đừng lo lắng."
An Nhiên nhìn anh một chút, lại quay đầu nhìn về phía Cố Hằng Văn: "Cha, bác sĩ rốt cuộc nói như thế nào?"
Cố Hằng Văn than nhẹ một tiếng, đem những lời mới vừa nói cùng Tô Dịch Thừa nói lại lần nữa với cô.
Nghe xong, An Nhiên ngẩn người, cả người có chút không biết làm sao, một chút không nói ra lời.
Tô Dịch Thừa tiến lên đem cô ôm vào trong ngực, hòa hoãn không khí nói: "Mặc dù không tính là kết quả tốt, nhưng mà không phải là ung thư, đúng không?" So với lúc trước khi kết quả đi ra, bọn họ lo lắng nhất là bị ung thư, hiện tại mặc dù không tính là viên mãn, nhưng là ít nhất không phải là ung thư.
An Nhiên còn có chút trì hoãn thẫn thờ, cũng là Cố Hằng Văn lấy lại chút tinh thần tới đây, nét mặt biểu lộ cười, nhìn bọn họ nói: "Đúng, Dịch Thừa nói rất đúng, không phải là ung thư, coi như là trong cái rủi có cái may, chúng ta phải tin tưởng y học hiện tại phát triển như vậy, phẫu thuật mở hộp sọ tỷ lệ thành công cũng cực kỳ cao, không có gì có thể lo lắng , không có gì phải lo lắng."
An Nhiên nhìn chồng cùng cha, mặc dù biết kết quả như thế chưa tính là xấu nhất, nhưng mà trong lòng mình vẫn có chút khó chịu, tâm tình có chút khống chế không được, cô vốn cũng không phải là người kiên cường dũng cảm, nhưng mà từ sau khi mang thai cô hình như thích khóc hơn so với trước kia, nước mắt luôn là không khống chế được.
Tô Dịch Thừa biết cô khó chịu, đem cô xoay người để cho cô vùi đầu trong ngực của mình, Cố Hằng Văn nhìn, trong lòng cũng khó chịu, hốc mắt hơi có chút hồng, quay lưng đi.
Ba người đứng bên ngoài một lúc lâu, đợi tâm tình của mình đều bình phục, mấy người lúc này mới đẩy cửa đi vào.
Lâm Tiểu Phân nhìn mấy người, cũng không có hỏi bọn họ mới vừa đi đâu, chỉ nhàn nhạt cười với bọn họ. Cố Hằng Văn nhìn đồng hồ, tiến lên ôn nhu hỏi cbà: "Có đói bụng không, anh đi mua cơm cho em."
Lâm Tiểu Phân gật đầu, cười nói: "Thật là có chút đói bụng."
Cố Hằng Văn gật đầu, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài mua cơm.
Tô Dịch Thừa kéo ông, cười nhạt nói: "Cha, để con đi." An Nhiên cũng chưa ăn, anh đi xem một chút, thuận tiện xem có thứ gì An Nhiên thích ăn thì mua một chút cho cô.
Cố Hằng Văn cũng không có kiên trì, chỉ gật đầu.
Xung quanh bệnh viện thức ăn làm cũng không ngon miệng, nhưng mà bữa ăn này mọi người trong nhà quay quần cùng một chỗ cho nên ăn rất vui vẻ, mặc dù vui vẻ như vậy nhưng phía sau còn cất giấu cảm xúc đau thương nhàn nhạt.
Sau khi ăn cơm xong An Nhiên ngồi ở trong phòng bệnh nói chuyện với Lâm Tiểu Phân, mà Cố Hằng Văn bởi vì là giáo viên dạy cấp ba, gần đây công việc cũng bận, xế chiều trong trường còn có lớp, cho nên phải về trường học trước. Mặt khác xem ngày mai có giáo viên có thể dạy thế cho ông không.
Tô Dịch Thừa thì trực tiếp đi tới phòng làm việc của bác sĩ chữa trị cho Lâm Tiểu Phân, bác sĩ kia nhận ra anh, lộ ra vẻ mặt có chút cung kính cùng câu nệ, nhưng mà sau khi biết rõ ràng ý của anh, vẫn đứng ở góc độ chuyên nghiệp của mình phân tích bệnh tình của Lâm Tiểu Phân với anh, cùng Cố Hằng Văn nói cũng không khác nhau là mấy, mặc dù không có nguy hiểm tánh mạng, nhưng mà bởi vì khối u di chuyển đè đến dây thần kinh thị giác, nếu như không phẫu thuật cắt bỏ, vậy sau này chắc chắn sẽ mù.
Đại khái sau khi hiểu rõ xong, Tô Dịch Thừa hỏi thẳng nguy hiểm của việc phẫu thuật, bác sĩ cũng không dám nói ngoa, dù sao đây cũng là phẫu thuật mở hộp sọ, nguy hiểm trước mắt có thể nhìn ra được, nếu nói muốn trăm phần trăm không có nguy hiểm là không có khả năng, nhưng mà cụ thể nắm chắc được bao nhiêu phần trăm, ông ta cũng không nói được, cuối cùng chỉ nói câu, loại phẫu thuật này nên tới bên Mỹ có nhiều chuyên gia bệnh này, làm phẫu thuật ở Mĩ là tốt nhất, ông ta ở bên này cũng có thể hỗ trợ liên lạc một chút với bác sĩ cũng bệnh viện bên kia.
Sau khi hiểu rõ anh trở lại phòng bệnh, đẩy cửa đi vào chỉ thấy An Nhiên cùng Lâm Tiểu Phân hai người đang nằm ở trên giường bệnh ngủ thiếp đi, An Nhiên giống như đứa nhỏ rúc vào trong ngực của mẹ, khóe miệng mang theo mỉm cười thản nhiên.
Lâm Tiểu Phân cũng không có ngủ sâu, lúc Tô Dịch Thừa mở cửa đi vào đồng thời cũng mở mắt ra.
"Mẹ, đánh thức mẹ?" Tô Dịch Thừa có chút xin lỗi nhỏ giọng nói.
Lâm Tiểu Phân lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng buông An Nhiên ra, từ từ ngồi dậy, tận lực cẩn thận không để cho mình đánh thức An Nhiên đang ngủ say, sau đó chậm rãi vén chăn lên, trên tay thì lần mò từng chút một.
Tô Dịch Thừa thấy thế, bước lên phía trước đi cây treo truyền nước, nhỏ giọng hỏi: "mẹ, mẹ muốn đi toilet sao?"
Lâm Tiểu Phân lắc đầu, liếc nhìn An Nhiên trên giường, xác định cô cũng không có bị mìn