XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3429 lượt.

h đánh thức, sau đó nói với Tô Dịch Thừa: "Chúng ta đi ra ngoài đi, mẹ có chút chuyện muốn nói với con một chút."
Tô Dịch Thừa mặc dù không biết bà muốn nói gì, nhưng vẫn là gật đầu, một tay đỡ bà, một tay cầm cây treo truyền nước đi ra ngoài.
Hai người đi ra ngoài phòng bệnh ngồi ở trên ghế dài ngoài cửa, Lâm Tiểu Phân ánh mắt thẳng tắp nhìn vách tường đối diện trắng như tuyết, một lúc lâu mới mở miệng nói: "A Thừa, mặc dù con cùng An Nhiên kết hôn không bao lâu, giữa các con cảm tình cũng không sâu, nhưng mà từ cử chỉ con, mẹ xem con là thật thương yêu An Nhiên, nhìn ra được con đối với An Nhiên là thực tâm thực lòng, đem con gái giao cho con, mẹ thật rất yên tâm." Vừa nói, quay đầu liền liếc nhìn Tô Dịch Thừa, cười nói: "Không thể không nói An Nhiên ánh mắt không tệ."
Tô Dịch Thừa nhìn bà, đại khái có chút đoán được bà muốn nói cái gì, thật ra thì kể từ khi chuyện đoạn phim kia tràn trên mạng, Cố gia bên này vẫn không có chất vấn anh một câu, anh biết bọn họ cũng không phải là không nhìn tin tức trên mạng, chỉ là bọn họ cùng An Nhiên giống nhau, đều tin tưởng anh, cũng chưa từng hoài nghi anh cái gì, cho nên mới không có hỏi gì cả.
Nhìn bà, Tô Dịch Thừa chân thành nói: "Mẹ, có thể lấy được An Nhiên làm vợ, là phúc khí của con, có thể có mẹ cùng ba làm ba mẹ vợ sáng suốt như vậy, cũng là phúc khí của con."
Lâm Tiểu Phân cười cười, nói: "Chúng ta tin tưởng con, bởi vì nhìn thấy con làm hết thảy cho An Nhiên, chúng ta cũng không hoài nghi lòng dạ của con. Mẹ cùng ba của An Nhiên chưa từng có nghĩ tới An Nhiên sau này nhất định phải gả cho người như thế nào, không cần nhiều phú quý, cũng không cần phải có nhiều bản lãnh, chỉ cần người đó đối với An Nhiên tốt, cho An Nhiên hạnh phúc đây chính là hi vọng lớn nhất của chúng ta."
Tô Dịch Thừa không có chen vào nói, chỉ là lẳng lặng nghe.
"Có đôi khi thử nghĩ xem An Nhiên thật giống mẹ, hai mẹ con kinh nghiệm tựa hồ cũng giống nhau, lần yêu đầu tiên đều bị tổn thương, ban đầu mẹ vẫn sợ, sợ An Nhiên không có may mắn như mẹ, không gặp được người đàn ông tốt như ba của An Nhiên bây giờ, nhưng mà sự thật chứng minh ông trời già vẫn hậu đãi mẹ con chúng ta, mẹ may mắn gặp được Cố Hằng Văn, mà An Nhiên lại may mắn gặp được con."
Lâm Tiểu Phân quay đầu, kéo lấy tay của Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng vỗ, nói: "Dịch Thừa, có lẽ An Nhiên có thật nhiều chỗ không tốt, có lẽ con bé cũng không xinh đẹp, cũng không hiền lành ôn nhu, nhưng mà con bé có một tấm lòng thiện lương, con đối tốt với nó, thì nó sẽ đối đãi tốt hơn với con, nó biết cảm ơn, cũng rất dễ dàng thỏa mãn, con chỉ cần ôm nó một chút, cho nó một nụ cười ôn nhu, nó sẽ rất thỏa mãn, nó muốn hạnh phúc đều rất đơn giản, không cần oanh oanh liệt liệt, bình bình đạm đạm là tốt nhất, chỉ cần con thật lòng đối với nó, như vậy cũng đã đủ rồi, không cần nói có nhiều tiền, không cần nói nhất định phải rất phú quý, hai người cùng nhau vui vẻ đó chính là hạnh phúc lớn nhất."
Tô Dịch Thừa cầm lấy tay bà, nhìn Lâm Tiểu Phân, ánh mắt rất chân thành, cũng là kiên định, tựa hồ giống như là đang bảo đảm với bà, rất nghiêm túc thề trang trọng nói: "Me, con sẽ cho An Nhiên hạnh phúc."
Lâm Tiểu Phân gật đầu, khóe mắt mang theo mỉm cười, đưa qua một cái tay khác, vỗ nhẹ nhẹ lên tay của anh nói: "Con hiểu ý của mẹ là tốt rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, kiên định nói: "Con hiểu."
Nhận được khẳng định của anh, Lâm Tiểu Phân giống như là rốt cục lấy được yên tâm chuyện mình lo lắng nhất, thật sâu thở dài, quay đầu lại nhìn phía trước cười nhạt nói: "Như vậy mẹ liền yên tâm."
Bà nói như vậy thật ra khiến Tô Dịch Thừa ngược lại cau lại chân mày, nhìn bà, có chút bận tâm kêu: "Mẹ?" Bà có phải đã biết cái gì rồi, hay là nói phản ứng của bọn họ quá lớn, làm cho bà hiểu lầm cái gì.
Lâm Tiểu Phân quay đầu, chỉ nói: "Không có gì, biết An Nhiên có con ở bên chăm sóc, mẹ cũng đã không còn lo lắng gì nữa rồi, như vậy mẹ có thể an tâm phẫu thuật, không còn lo lắng gì nữa."
"Me, mẹ đã biết?" Tô Dịch Thừa hỏi.
Lâm Tiểu Phân gật đầu, buổi sáng lúc bác sĩ nói chuyện cùng Cố Hằng Văn ở cửa, bà nghe được, thật ra thì tình huống của mình như thế nào bà là người rõ nhất, gần đây cũng cảm thấy thị lực có chút giảm xuống, nhìn rất nhiều đồ vật đều có chút mơ hồ, mới đầu còn tưởng rằng là mình lớn tuổi, hiện tại mới biết được, thì ra khối u trong não của mình xảy ra biến hóa.
"Mẹ, phẫu thuật sẽ thành công ."
Lâm Tiểu Phân gật đầu, cười nói: "Ừ, mẹ biết, mẹ còn chờ các con sinh mấy đứa cháu cho mẹ đây."
Tô Dịch Thừa cũng cười, kiên định gật đầu, "Được."






Vô tình gặp gỡ
Lâm Tiểu Phân quyết định làm phẫu thuật, vì bà còn muốn đợi khôi phục thị lực để bế con cho An Nhiên.
Bởi vì biết An Nhiên lo lắng phẫu thuật mạo hiểm, Tô Dịch Thừa đảm bảo với bà có sử dụng quan hệ liên lạc với chuyên gia phẫu thuật bên Mỹ để đảm bảo giảm nguy hiểm xuống mức thấp nhất.
Cố Hằng Văn nghỉ dạy rồi, nhưng vì đang theo lớp mười hai, gặp phải vấn đề thi tốt n