Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3430 lượt.
ghiệp trung học, cho nên nghỉ dạy được vài hôm lại tiếp nhận thêm một khóa mới, không hề có thời gian nghỉ ngơi, cộng thêm mấy ngày qua vẫn ở viện chăm sóc cho Lâm Tiểu Phân không rời nửa bước, nhiều gánh nặng như vậy khiến sức khỏe Cố Hằng Văn không chịu được, đứng trên bục giảng mà hoa mắt suýt nữa thì ngã xuống, các học sinh lo lắng, liền đưa tới bệnh viện, bác sĩ nói là mệt nhọc quá độ, ngoài ra còn dặn ông đã từng tuổi này rồi, vốn không còn sung sức nữa, cần phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải.
Sau khi Lâm Tiểu Phân biết chuyện liền từ chối không để ông nghỉ dạy rồi còn tăng thêm gánh nặng cho mình, ngoài ra cũng không cho ông cứ hết giờ học buổi trưa lại tới bệnh viện. Cố Hằng Văn phản đối, nhưng trực tiếp bị bác bỏ không có hiệu lực, cuối cùng dưới sự khăng khăng của Lâm Tiểu Phân, hằng ngày đến tối sau khi tan việc Cố Hằng Văn mới được đến bệnh viện với Lâm Tiểu Phân.
Bác sĩ Trương sửng sốt, biết mình nói lỡ lời, cười khan nói: "đúng đúng đúng, xem đấy tôi có tuổi rồi nói cũng như không." Đột nhiên nhớ tới ‘sự kiện video của thị trưởng’ xem trên mạng và báo chí trước đây, đối với lời kết luận của cảnh sát, vẫn có rất nhiều người bạn trên mạng bày tỏ thái độ ngờ vực, nói rằng đây là lý do thoái thác từ chính phủ, mục đích là duy trì hình tượng của Tô Dịch Thừa, đầu đuôi cụ thể còn phải cần thanh tra. Nhưng lúc này ông cảm thấy cái gọi là ‘lý do thoái thác của quan chức’ có lẽ là đầu đuôi mọi chuyện, một người đàn ông đối xử với mẹ vợ như mẹ đẻ của mình, chiều chuộng vợ con, không để cho vợ phải rơi lệ như vậy sao có thể thực sự làm chuyện có lỗi với vợ con, có lỗi với gia đình được cơ chứ!
Mở bệnh án của Lâm Tiểu Phân ra, bác sĩ Trương nói từ góc độ chuyên môn: "sáng nay khi tôi làm kiểm tra thể lực cho bà ấy phát hiện thị lực của bà ấy giảm xuống rõ rệt, điều này biểu thị khối u trong đầu đã đè lên dây thần kinh thị giác, cần gấp rút tiến hành phẫu thuật."
Tô Dịch Thừa nhíu mày, hỏi: "đã liên lạc được với bệnh viện bên Mĩ kia chưa?"
Bác sĩ Trương gật đầu, nói: "rồi, tối qua vừa nhận được thư, hôm nay bên kia đã cho người sắp xếp giường bệnh, thời gian và chuyên gia khám bệnh, nếu bên các anh đã chuẩn bị ổn thỏa, thì bất cứ lúc nào trong tuần này cũng có thể xuất phát, bên tôi cũng sẽ chuyển bệnh án sang bên kia."
"Tốt, vậy thì phiền chủ nhiệm Trương sắp xếp, phía bên mẹ vợ tôi, hôm nay tôi sẽ nói với họ." Tô Dịch Thừa đứng lên, khách khí nói.
"Được rồi." Chủ nhiệm Trương gật đầu đứng dậy đưa anh ra ngoài.
Đến khi Tô Dịch Thừa đến phòng bệnh của Lâm Tiểu Phân, An Nhiên đang ngồi ở trước giường bệnh vui vẻ cười nói với Lâm Tiểu Phân, ngay cả anh đẩy cửa đi vào cũng không phát hiện ra.
"An Nhiên a, bật đèn đi." Đột nhiên Lâm Tiểu Phân trên giường bệnh cười nói với An Nhiên.
An Nhiên sửng sốt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, trời còn chưa tối, mặt trời vẫn chưa xuống núi, ở ngoài còn sáng choang, giật mình sững sờ nhìn mẹ, hỏi: "mẹ, mẹ sao thế?"
Lâm Tiểu Phân bị hỏi sửng sốt, vô thức sờ sờ mặt mình, nói: "cái gì làm sao, trên mặt mẹ có cái gì sao?"
"Không, không phải, mẹ nói bật đèn." Trong lòng càng hoang mang hơn, An Nhiên mở to mắt nhìn chằm chằm mẹ mình.
"Tối rồi thì phải bật đèn chứ sao." Lâm Tiểu Phân thờ ơ nói, đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại hỏi: "đúng rồi, hôm nay a Thừa bận bịu ư, sao giờ này còn chưa đến."
"Mẹ ——" An Nhiên muốn nói, lại bị Tô Dịch Thừa vừa tiến vào ngắt lời.
"An Nhiên." Tô Dịch Thừa lên tiếng, nháy mắt với cô, ý bảo cô đừng nói, sau đó quay đầu nhìn Lâm Tiểu Phân trên giường bệnh, nói: "đúng ạ, hôm nay ở văn phòng hơi bận nên đến muộn." Sau đó lại hỏi: "hôm nay mẹ cảm thấy như thế nào, có chỗ nào không thoải mái không?"
"Không có không có, mẹ rất khỏe, bây giờ xuất viện cũng không sao, là các con quá căng thẳng rồi." Theo giọng nói mà nhìn về phía Tô Dịch Thừa, lại chỉ nhìn thấy đại khái vị trí của Tô Dịch Thừa, hơn nữa còn rất mơ hồ, trong lòng than nhẹ, biết thị lực của mình càng ngày càng không xong rồi, khi làm kiểm tra thị lực lúc sáng, hầu như bà không nhìn thấy những gì bác sĩ Trương chỉ, mà đều dựa vào đoán mò.
An Nhiên mở to mắt nhìn mẹ, lại quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa đứng cạnh cô, Tô Dịch Thừa biết trong lòng cô hoang mang, chỉ đưa tay vỗ vỗ tay co.
Có lẽ sợ bọn họ nhìn ra gì đó, Lâm Tiểu Phân cười đuổi người, nói: "các con nhanh về đi, An Nhiên đang mang thai đừng có ở lỳ bệnh viện mãi, ở đây nhiều vi khuẩn gây bệnh."
An Nhiên cố gắng hết sức khiến giọng nói của mình nghe không có gì khác thường, cười nói: "con muốn ở với mẹ nhiều hơn chứ sao."
"Mẹ cũng không phải là trẻ con, còn cần con tới ở cùng a." Lâm Tiểu Phân tức giận nói: "An Nhiên, con cũng sắp làm mẹ rồi, phải suy nghĩ cho đứa bé nữa, từ ngày mai đừng đến bệnh viện nữa."
"Mẹ. . . . . ." An Nhiên kéo dài âm cuối, tỏ vẻ kháng nghị.
"Không lằng nhằng." Lâm Tiểu Phân nói với thái độ kiên quyết.
An Nhiên còn muốn nói điều gì, lại bị Tô Dịch Thừa giơ tay lên cắt ngang
Tô Dịch Thừa bước lên nói với Lâm Tiểu Phân: "mẹ, vừa rồi co