Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3417 lượt.

cô.
An Nhiên thực tại bị cô ta nói xin lỗi có chút sững sờ, cô thậm chí bắt đầu hoài nghi Đồng Tiểu Tiệp hôm nay cùng Đồng Tiểu Tiệp lúc trước cô gặp là cùng một người sao?
Hình như là nhìn thấu nghi ngờ trong nội tâm của cô, Đồng Tiểu Tiệp cười nói: "Cô có phải là muốn hỏi tôi có phải là Đồng Tiểu Tiệp trước kia hay không?"
An Nhiên lúc này mới định thần lại, nhưng mà vẫn khó nén trên mặt khiếp sợ cùng ngoài ý muốn.
"Tôi hận cô, vẫn là bởi vì cảm thấy là cô làm trở ngại giữa tôi cùng Mạc Phi, là bởi vì cô tồn tại cho nên Mạc Phi sẽ không thử đi yêu tôi đi phát hiện điểm tốt của tôi, nhưng bây giờ đã hiểu rõ, tôi cùng Mạc Phi từ lúc trước cho tới bây giờ cũng là tôi yêu anh ta còn anh ta lại không hề yêu tôi, cùng bất luận kẻ nào cũng không liên quan. Đã như vậy, tôi còn có lý do gì để hận cô." Đồng Tiểu Tiệp tự giễu cợt mình nói.
An Nhiên sững sờ, chỉ nhìn cô ta, một hồi vẫn không có phản ứng, không gật đầu, cũng không nói chuyện.
Đồng Tiểu Tiệp cũng không đi nhìn cô, quay đầu, trực tiếp đứng dậy, chỉ nhìn nơi xa phía chân trời ánh nắng chiều ảm đạm buông xuống nói: "Nói xin lỗi là chuyện của tôi, không chịu tiếp nhận là chuyện của cô, tôi chỉ là cảm thấy phải xin lỗi thôi, đối với cô nguyện ý hay không nguyện ý tiếp nhận tôi cũng không thèm để ý, bởi vì tôi cũng không muốn làm bạn bè với cô, lần sau gặp mặt lại tôi cũng vậy coi như không biết cô, bởi vì tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới của tôi." Vừa nói, Đồng Tiểu Tiệp khóe miệng nhàn nhạt cong lên nụ cười.
Xoay người chuẩn bị rời đi, cũng đang lúcchuẩn bị rời đi đột nhiên nhớ tới chuyện gì, nhìn An Nhiên sắc mặt có chút ngưng trọng nói: "Đúng rồi, hôm nay trừ muốn nói rõ ràng chuyện Mạc Phi với cô còn có một chuyện khác, xin mời đừng quấy rầy đến cuộc sống của nhà chúng tôi, giống như cô mới vừa nói, cô với Đồng gia chúng tôi, không có một chút quan hệ."
An Nhiên một hồi lâu mới nghe rõ ý tứ trong lời nói của cô ta, trong lòng thầm nghĩ xem ra Đồng gia bên kia là đã biết rồi, bất quá có biết hay không cũng chẳng có gì, bất kể là Đồng Văn Hải hay là Đồng gia, đối với cô mà nói cũng là không có chút ý nghĩa nào, nhìn Đồng Tiểu Tiệp kiên định nói: "Tôi và Đồng gia các người vốn là không có quan hệ, cha của tôi cho tới bây giờ chỉ có Cố Hằng Văn, trước kia như vậy, bây giờ cũng vậy, sau này vẫn như vậy."
Đồng Tiểu Tiệp không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, xoay người chuẩn bị bước xuống thềm gạch xây thành đường nhỏ, đi thẳng tới con đường bên ngoài hoa viên.
An Nhiên thu hồi ánh mắt, cũng không có đi nhìn cô ta, lần nữa quay đầu nhìn lại ánh nắng chiều đang tắt dần nơi cuối chân trời, nâng tay lên nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ nơi cổ tay, thời gian có chút không còn sớm, mới vừa rồi Tô Dịch Thừa nói cô ở trong phòng bệnh chờ anh, đứng dậy chuẩn bị trở về phòng bệnh của Lâm Tiểu Phân, mặc dù cũng không biết anh bận rộn hay không, hay là quyết định trở về trước, tránh cho một lát nữa anh xong việc trở về bệnh viện lại không thấy mình mà lo lắng.
Nhưng lúc này mới nhớ tới, trong bụng hai tiểu bảo bối đột nhiên động, cũng không biết là quả đấm nhỏ hay là chân nhỏ dùng sức đạp trong bụng của mình, hơi có chút đau, nhưng khiến cho cô không khỏi cảm động.
Cười khẽ đưa thay sờ sờ bụng nhô lên của mình, khóe miệng nâng lên, cúi đầu nói nhỏ nhẹ bảo bối với trong bụng: "Bảo bối, các con cũng muốn gặp cha sao?"
Không biết là trùng hợp hay là thật thần kỳ như vậy, đợi sau khi cô hỏi xong, trong bụng hai tiểu bảo bối kia lại ngươi một quyền ta một cước giật giật, nhắm trúng An Nhiên cười ra tiếng: "Ha ha, được, chúng ta cùng đi tìm ba." Vừa nói vừa chậm rãi đứng lên chuẩn bị đi về phía tòa nhà bệnh viện.
Nhưng mà An Nhiên mới đứng dậy, quay đầu còn không có chuẩn bị đi, lại thấy Lăng Nhiễm không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh cô, giờ phút này khuôn mặt âm trầm nhìn cô, khóe miệng tự tiếu phi tiếu cười, vẻ mặt kia nhìn có chút âm trầm, có chút kinh khủng.






Lăng Nhiễm điên cuồng
Không biết Lăng Nhiễm đã đi tới bên cạnh cô từ lúc nào, lúc này đang cười như không cười nhìn cô, vẻ mặt âm trầm, có phần khủng bố.
An Nhiên sửng sốt, không kịp phản ứng, bất ngờ là gặp phải Lăng Nhiễm ở đây, hơn nữa từ góc nhìn của cô, Lăng Nhiễm nhìn có vẻ không tốt lắm, trên mặt, khóe miệng đều có vết thương, những vết bầm còn chưa tan, xanh xanh vàng vàng.
Lăng Nhiễm thì cười có phần kinh khủng đi về phía cô, vừa nói: "thật trùng hợp, lại gặp cô ở chỗ này."
An Nhiên không nói chuyện, bị cô ta nhìn chòng chọc như vậy có phần sợ hãi, theo bản năng lùi bước về phía sau, một tay che lên bụng.
"Tôi, sao mà tôi biết được!" An Nhiên giãy dụa, nhưng không biết thế nào nhìn Lăng Nhiễm rõ ràng rất yếu ớt lại không biết lấy sức lực ở đâu ra, nắm chặt tay An Nhiên, mặc An Nhiên giãy dụa sao cũng không thoát khỏi sự khống chế của cô ta.
"Ha ha." Lăng Nhiễm cười, vẻ mặt kia nhìn không bình thường, tiến lên nói bên An Nhiên: "tôi đây nói cho cô biết có được không."
"K