Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3419 lượt.

, cô chưa bao giờ tin tưởng vận mệnh, cũng không tin tưởng vận khí một người, cuối cùng thế nhưng để cho cô may mắn gặp được Tô Dịch Thừa, cô chưa từng có hoài nghi, thậm chí vẫn nhận định gặp gỡ Tô Dịch Thừa là một chuyện may mắn nhất hạnh phúc nhất đời của cô. Cô bắt đầu tin tưởng, trời cao thật là chiếu cố tới cô.
Có đôi khi cô cũng suy nghĩ, có phải đây chính là duyên phận hay không, giống như Tô Dịch Thừa lúc trước nói với cô, bọn họ đều chịu qua thương tổn, cả hai đều đã trải qua thời gian chờ đợi, có lẽ những thương tổn cùng đợi chờ kia chính là chuẩn bị cho sau này, chuẩn bị cho bọn họ gặp nhau, sau đó trời cao kết hợp họ với nhau cho họ cơ hội cùng khảo nghiệm, bởi vì ... khảo nghiệm cùng khốn khổ, bọn họ vẫn để cho bản thân tự giữ lại cho riêng mình.
Nghĩ tới, An Nhiên khóe miệng nhàn nhạt hiện lên một nụ cười, nụ cười kia là thỏa mãn cùng hạnh phúc .
"Cô biết không, tôi từng cố chấp cho là chỉ cần tôi có thể sinh con cho anh ấy, thì anh ấy sẽ đi theo bên cạnh tôi cả đời." Đồng Tiểu Tiệp chậm rãi mở miệng, khóe miệng mang theo nụ cười giễu cợt: "Nhưng mà anh ấy lại tình nguyện không cần con, cũng không nguyện ý ở lại bên cạnh tôi."
An Nhiên không nói chuyện, chỉ là nhìn cô ta, không có mở miệng, không có phát biểu bất kỳ cách nhìn của mình đối với chuyện này.
"Anh ấy thật không yêu tôi, cho dù tôi rất cố gắng đi yêu anh ấy, nhưng mà trong lòng của anh ấy chưa từng có tôi." Đồng Tiểu Tiệp vừa nói, bên khóe miệng nụ cười từ từ mở rộng ra, sau đó cười ra tiếng, "Ha ha." Nụ cười kia ở trong mắt An Nhiên, quả thực so với khóc còn muốn khó coi hơn gấp trăm ngàn lần.
Quay đầu nhìn chằm chằm An Nhiên, cười hỏi: "Cô nói tôi có phải là vụng về lắm hay không, rất ngu, thế nhưng nỗ lực ở trên một người đàn ông sáu năm, dùng thời gian sáu năm mới chính thức nhận ra, hiểu ra rằng người đàn ông đó không yêu tôi, bất kể tôi có làm nhiều điều hơn nữa, trong lòng của anh ta sẽ không bao giờ có tôi."
An Nhiên như cũ không nói gì, bởi vì cô cũng không biết mình có thể nói gì. Thật ra thì, Đồng Tiểu Tiệp cũng là người đáng thương, hôn nhân của Mạc Phi cùng cô ta, Mạc Phi chỉ là muốn lợi dụng gia thế của cô ta, bối cảnh sau lưng của cô ta, sau đó giúp cho mình đi tới thành công, cũng không giao ra tình cảm chân chình với cô ta, hôn nhân của bọn họ cũng chỉ có mục đích trao đổi thì sẽ nhận được kết quả như thế, thật ra thì cũng không thể tính là ngoài ý muốn.
"Tôi biết anh ấy đi theo tôi cũng chỉ vì bối cảnh, gia thế của nhà tôi, tôi biết anh ấy chưa bao giờ yêu tôi, tôi biết anh ấy lúc ban đầu chọn lựa giữa tôi và cô có bao nhiêu thống khổ, tôi cũng biết anh ấy sau khi rời khỏi cô chưa bao giờ quên được cô, những điều này tôi cũng biết, tất cả đều biết." Đồng Tiểu Tiệp vừa nói, quay đầu nhìn phía xa, gió nhẹ thổi qua làm rối loạn sợi tóc phiêu dật trong không trung, trực tiếp áp vào trên mặt của cô ta, thậm chí có một ít tóc bay tới miệng của cô ta, cô ta cũng không lấy tay kéo ra, tiếp tục thản nhiên nói: "Tôi không ngần ngại anh không thương tôi, không ngần ngại anh ấy chỉ là vì tiền vì quyền lợi địa vị ở cùng một chỗ với tôi, thậm chí tôi cũng không ngại trong lòng anh ấy chưa từng quên được cô, cho dù lúc anh ấy ôm tôi mơ hồ gọi tên của cô, tôi cũng có thể làm bộ chưa từng nghe thấy, tôi cũng vậy chỉ có thể cố gắng tự nói với chính mình sớm muộn sẽ có ngày thay được vị trí của cô trong lòng anh ấy. Tôi cho là thời gian có thể thay đổi hết thảy, tôi cho là thời gian lâu dài rồi, anh ấy có thể đem tên cô xóa hẳn khỏi trí nhớ của anh ấy, tôi cho là thời gian lâu dài anh ấy có thể nhìn thấy cố gắng của tôi, thấy tôi yêu anh ấy như thế nào, đối với anh ấy thật tốt như thế nào, nhưng mà. . . . . ." Đồng Tiểu Tiệp dừng lại, một lúc lâu mới một lần nữa chậm rãi mở miệng, nói: "Nhưng mà tôi sai lầm rồi, rất sai, cho dù bất kể tôi cố gắng đến cỡ nào, anh ấy cuối cùng cũng không nhìn thấy mặt tốt của tôi, nhìn không thấy tình yêu của tôi, mà một đạo lý rõ ràng tôi lại phải dùng tới sáu năm, mới nhìn rõ ràng." Vừa nói, đưa đôi tay chậm rãi đặt lên bụng bằng phẳng của mình, một lúc lâu, tay bỗng dưng buộc chặt, thật chặt nắm lại thành quyền, trên mặt vẻ mặt có chút thống khổ, nói: "Còn có sinh mạng của con tôi." Trong hốc mắt nước mắt liền không tiếng động rơi xuống, cũng không có thanh âm, khiến người thương tiếc.
An Nhiên giật mình sững sờ, trong nội tâm chấn động không nói ra lời, cô sắp làm mẹ, bây giờ còn đang mang thai, cô biết cảm giác mang đứa nhỏ trong bụng, cho dù lúc ban đầu đứa nhỏ chưa máy thai, giống như lúc chưa có, nhưng mà sau khi biết được cảm giác này, vô cùng kỳ diệu, cô hình dung không đến, nhưng mà có thể cảm thụ nhận được.
An Nhiên không biết có thể nói cái gì, chỉ là nhìn bộ dáng của cô ta, vẫn còn có chút không nhịn được hỏi: "Cô, cô có khỏe không?"
Đợi tâm tình của mình ổn định lại, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, lắc đầu, mạnh nở ra nụ cười nói: "Không có chuyện gì, mặc dù đau thật nhiều, nhưng cũng không phải là không có ý nghĩa, ít nhất cho tôi nhìn rõ ràng, người