Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3424 lượt.




Quên Được
"Chờ một chút." Đồng Tiểu Tiệp gọi cô lại."Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?"
An Nhiên dừng bước, không có quay đầu lại, chỉ hơi nhăn nhíu mày, nói: "Tôi không cảm thấy chúng ta có cái gì để nói." Người Đồng gia, một người cô cũng không muốn có quan hệ. Lướt qua cô ta, rảo bước tiến vào thang máy chuẩn bị rời đi.
Đồng Tiểu Tiệp quay đầu, nhìn bóng lưng An Nhiên, nói: "Tôi đã li hôn cùng Mạc Phi rồi."
"Đó là chuyện của cô, không liên quan gì tới tôi." Như cũ không có quay đầu, thẳng bước vào thang máy, bất kể là Mạc Phi, hay là Đồng gia, chuyện của bọn họ, một người cô cũng không muốn biết.
An Nhiên có chút không tốt nói: "Kiên trì muốn cùng tôi nói chuyện một chút, là vì lần nữa muốn chỉ trích chuyện tôi làm hại cô mất con sao?" Nếu như đúng như vậy, cô ta không khỏi quá mức nhàm chán, chẳng lẽ mỗi một sai lầm của cô ta lại tìm nguyên nhân trên người người khác, cho tới bây giờ cũng chưa từng suy nghĩ sai lầm có phải là từ trên người chính mình hay sao, tại sao phải đi tới kết cục cuối cùng như thế, chẳng lẽ bọn họ cũng không tự kiểm điểm lại mình sao?
Bên cạnh Đồng Tiểu Tiệp cười khổ, chậm rãi thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn cô, có chút tự giễu mở miệng, nói: "Chỉ trích cô con của tôi có thể trở lại sao?"
Câu trả lời của cô ta khiến cho An Nhiên sửng sốt, có chút ngoài ý muốn quay đầu lại, vừa lúc chống lại ánh mắt của cô ta, cô nhìn ra trong mắt của cô ta có bi thương cùng khổ sở.
"Cô. . . . . ." Nhìn cô ta, An Nhiên có chút không biết nên nói gì.
Đồng Tiểu Tiệp lẫn nữa thu hồi ánh mắt của mình, một lần nữa quay đầu nhìn mấy đứa nhỏ trên bãi cỏ phía trước, chỉ là ánh mắt như cũ mơ hồ, cũng không tiêu cự.
Lại qua một lúc lâu, An Nhiên không rõ ràng lắm là mấy giây, hay là mấy phút đồng hồ, cho đến lúc hoãn lại thần, Đồng Tiểu Tiệp bên cạnh lần nữa chậm rãi mở miệng, nói: "Tôi cùng Mạc Phi ly hôn." Giọng nói đã không có sự xúc động giống như lúc ban đầu ở cửa thang máy.
An Nhiên nhìn cô ta, chỉ nhàn nhạt mở miệng nói: "Cô vừa lúc nãy đã nói."
"Đúng rồi, tôi đã nói rồi." Đồng Tiểu Tiệp lập lại, sau đó quay đầu nhìn cô, bình tĩnh nhìn cô nói: "Tôi chỉ là ngoài ý muốn, tôi nói tôi cùng Mạc Phi ly hôn rồi, lại không nhìn thấy vẻ mặt ngoài ý muốn hoặc biểu tình kinh hỷ của cô." Cô vẫn cho là An Nhiên sẽ vỗ tay nói hay, sau đó giễu cợt cô đã cướp đoạt tình yêu của người khác nhưng cuối cùng vẫn không thể đi tới cuối đời, sau đó ở trước mặt cô giễu cợt cô lúc ban đầu khiêu khích nói với cô ấy trôi qua hết thảy, cô tưởng tượng ra các loại vẻ mặt các loại phản ứng, nhưng mà không nghĩ đến phản ứng của cô ấy lại bình tĩnh như thế, một chút cũng không có gợn sóng.
"Đó là chuyện hôn nhân, tình cảm của các người, tôi sao lại phải vui mừng chuyện của các người chứ." An Nhiên bình tĩnh nói: "Tôi đã sớm nói với các người, tôi chưa từng có tham gia vào tình yêu của các người, kể từ khi sáu năm trước lúc Mạc Phi nói lời chia tay với tôi, chuyện của tôi và anh ta đã kết thúc, cho dù sáu năm sau lại gặp nhau, bởi vì không muốn có chuyện không cần thiết hiểu lầm phiền toái, tôi chỉ tự mình cho các người nhận thức được, ngay cả bạn bè đều cũng không phải, tôi chán ghét chuyện người khác tham gia vào tình yêu của mình, cho nên càng sẽ không đi tham gia vào chuyện tình yêu của người khác." Nhìn cô ta, An Nhiên nói thẳng suy nghĩ của mình.
"Ha ha." Đồng Tiểu Tiệp cười khẽ, nụ cười kia có chút cảm giác tự giễu, cô ta cũng là người thông minh, tự nhiên nghe được ý tứ trong lời nói của An Nhiên, biết cô nói rất đúng, chỉ có chút ít tự giễu cợt mình nói: "Đúng vậy a, ban đầu là tôi nhảy vào tình yêu của các người mới đúng, người thứ ba chân chính là tôi." Vừa nói, một bên không ngừng gật đầu: "Thì ra là anh ấy cho tới bây giờ yêu cũng không phải là tôi . . . . . ."
An Nhiên không nói chuyện, chỉ nhàn nhạt dời đi ánh mắt của mình, đối với đoạn tình cảm ban đầu kia không phải là không có hận, nhưng thật lòng mà nói người mà cô hận, một đoạn thời gian rất dài là Mạc Phi, không thể phủ nhận một câu nói, yêu bao sâu, hận liền có bao sâu, cô ban đầu thật cho là Mạc Phi sẽ là người chồng đi cùng cô suốt cuộc đời, chỉ là hoàn toàn không nghĩ tới cô gặp phải môt kết cục không ứng phó kịp như vậy, nhưng là tự ái trong lòng của cô không cho phép cô hèn yếu mạnh mẽ giữ lại một người đàn ông phản bội mình, một thời gian rất dài cô không thoát được vết thương do đoạn tình cảm đó lưu lại, cô không dám dễ dàng động tình nữa, không dám thử đi yêu thương, đối với cô mà nói, yêu thương cùng hôn nhân giống như một đề mục nhất định phải làm, không thể nhảy qua, không thể vô ích trắng tay, đối với cô mà nói đó là nhiệm vụ, là trách nhiệm nhất định phải hoàn thành.
Cô đã từng cho rằng bởi vì đoạn tình cảm ngây ngô đó sẽ làm cho cô không có đủ dũng khí đi tin tưởng tình yêu, lại dùng tim đến yêu một người, cô thậm chí còn coi tình yêu hôn nhân như công việc mà chuẩn bị, nhưng mà. . . . . . Nhưng mà nhân sinh luôn tràn đầy những vui mừng ngoài ý muốn