Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3420 lượt.
đàn ông này không đáng giá cho tôi yêu nữa, u mê sáu năm, cũng là lúc không thể tiếp tục ngu nữa."
An Nhiên không biết có thể nói cái gì, chỉ nhìn cô ta gật đầu. Nói cũng kỳ quái, giờ này khắc này, cô chợt bắt đầu có chút đáng thương, thương tiếc cô ta.
"Cô có biết hiện giờ anh ta đang ở với ai không?" Đồng Tiểu Tiệp có chút dễ dàng hỏi.
An Nhiên không nói chuyện, chỉ là lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô ta.
"Tiếu Hiểu." Đồng Tiểu Tiệp nói: "Cái tên này hẳn không xa lạ với cô, là đồng nghiệp lúc trước của cô, một nữ nhân phong tình vạn chủng."
An Nhiên chỉ gật đầu, đúng, cô cũng nhớ ra rồi, một lần trước dắt tay đi dạo phố cùng Tô Dịch Thừa, ở đường dành riêng cho người đi bộ gặp được, Tiếu Hiểu cùng anh ta rất thân mật ở cùng nhau, bởi vì thật sự cho anh ta là người xa lạ, cho nên cũng không có để ý nhớ đến chuyện của anh ta, một phần cũng là không quan tâm.
Phản ứng của cô vô cùng bình thản, khiến cho Đồng Tiểu Tiệp có chút ngoài ý muốn, nhìn cô có chút nghi ngờ hỏi: "Cô một chút cũng không kinh ngạc?" Cho dù thật sự không còn tình cảm với Mạc Phi nữa, nhưng tổ hợp như vậy không phải rất quái dị sao?
"Tôi lúc trước ở trên đường có gặp qua bọn họ." An Nhiên nói.
"Thì ra là như vậy a." Đồng Tiểu Tiệp hiểu rõ gật đầu, sau đó cười nói: "Cô biết không, tôi lúc trước rất hận cô, thật đặc biệt hận cô, tôi vẫn cảm thấy là bởi vì cô, cho nên Mạc Phi mới không thể tiếp nhận tôi, không thể yêu tôi, nếu như không có cô, nếu như Mạc Phi sớm một chút gặp tôi, có lẽ chúng tôi kết cục cũng sẽ không phải như vậy."
"Từ sáu năm trước lúc Mạc Phi nói lời chia tay với tôi đi về phía cô, tôi cùng anh ta cũng đã không còn có khả năng." An Nhiên lần nữa làm sáng tỏ nói, có lẽ trước khi gặp được Tô Dịch Thừa cô vẫn không có chân chính để xuống Mạc Phi, hoặc là nói cũng không thể đi ra từ đoạn tình cảm đó, nhưng mà cô vô cùng rõ ràng, cho dù Mạc Phi lần nữa quay đầu lại, bọn họ cũng không thể nào.
"Tôi trước kia không tin, có câu ngạn ngữ là trong mắt tình nhân đều là Tây Thi, ha ha, mọi thứ không tốt của anh ta trong mắt tôi vẫn là tốt, ban đầu anh ta ở trong mắt tôi là ưu tú nhất, thậm chí có thể nói hoàn mỹ, bởi vì đối với anh ta tình cảm của tôi vô cùng mảnh liệt, tôi vẫn cho là cô nói những lời đó là gạt tôi, tôi thậm chí cảm thấy được nam nhân ưu tú như là ước mơ của bao nhiêu người, bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy thật buồn cười, anh ta cũng không ưu tú, lại càng không hoàn mỹ, ngay cả đối với tình cảm cũng không phải nam nhân trung tình, nơi nào có thể được ca tụng là người đàn ông tốt."
An Nhiên không nói chuyện, chỉ là gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đúng vậy bất kể có bao nhiêu ưu tú bao nhiêu khả năng bản lãnh, nếu như đối với tình cảm lại không chuyên nhất, làm không được trung thành, thì sao có thể gọi là người đàn ông tốt.
Khẽ thở dài một tiếng, Đồng Tiểu Tiệp tiếp tục nói: "Khi anh ta mang theo người đàn bà kia tới trước mặt của tôi đem tờ ly hôn đưa tới cho tôi, tôi mới hoàn toàn hiểu, người đàn ông này thích nhất căn bản chính là anh ta. Khi đó tôi mới hoàn toàn hiểu chính mình đã sai bao nhiêu, tôi vẫn cho là bởi vì cô, nhưng mà ngày đó tôi mới hiểu được, cho dù không có cô, cũng sẽ có Lâm An Nhiên, Trương An Nhiên, Lý An Nhiên, mà thật lòng của anh ta cũng chỉ là một cái cớ anh ta đưa ra, lý do không phải anh ta không yêu tôi, còn nguyên nhân chân chính cũng không phải là trong lòng anh ta không bỏ xuống được người nào, không quên được người nào, mà là anh ta căn bản thích nhất chính là anh ta, cho tới bây giờ đều chỉ có một mình anh ta."
"Nếu như anh ta chân chính yêu cô, ban đầu anh ta sẽ không bởi vì kỳ ngộ gặp được gia thế bối cảnh của tôi mà rời đi cô, anh ta so sánh với cái gì thì bản thân anh ta cũng nặng hơn, nghĩ đến nhiều nhất cho tới bây giờ chỉ có mình anh ta." Đồng Tiểu Tiệp có chút giễu cợt nói, "Người đàn ông đó căn bản là vô tâm, cho nên cho dù có bao nhiêu thời gian hơn nữa, anh ta sẽ không yêu người nào, yêu chỉ có chính anh ta."
Trên bãi cỏ mấy đứa nhỏ cười đùa không biết lúc nào đã bị mẹ của bọn chúng mang đi, vốn là mặt cỏ náo nhiệt giờ lại an tĩnh lại, chỉ có gió buổi đem thổi vù vù bên tai, phía chân trời khác ánh nắng chiều cũng chầm chậm trầm xuống, đêm tối lờ mờ từng chút từng chút một thay thế.
An Nhiên nhìn mặt cỏ giờ phút này không có một bóng người, chỉ gật đầu, khóe miệng cười nhạt nói: "Có lẽ đúng như cô nói như vậy."
Đồng Tiểu Tiệp cũng quay đầu, nhìn mặt cỏ kia, nói: "Thật ra thì hôm nay kiên trì muốn cùng cô nói chuyện một chút, chỉ là muốn đem những lời cất chứa trong tim nói rõ ràng với cô mà thôi, mặt khác tôi biết tôi vẫn còn thiếu nợ cô một câu nói xin lỗi."
Nghe vậy, An Nhiên quay đầu nhìn cô ta, trên mặt có chút ít nói không ra lời.
"Thật xin lỗi." Đồng Tiểu Tiệp không có quay đầu, ánh mắt như cũ nhìn chằm chằm vào phía trước, sắc mặt bình tĩnh nói: "Năm đó là tôi đã tham dự vào tình cảm của các người, đối với chuyện này, tôi thiếu cô một câu thật xin lỗi." Nói xong, lúc này mới quay đầu nhìn cô, ánh mắt nhìn thẳng ánh mắt của