Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3381 lượt.
ói: "Tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức phỏng vấn nào."
"Ừ, tôi toàn bộ đều đã từ chối." Đi theo bên cạnh anh nhiều năm, điểm này anh cũng biết, buổi sáng báo chí anh ta cũng đọc thấy, gọi cú điện thoại này tới chủ yếu là muốn quan tâm thăm hỏi tình hình vết thương của anh, từ hình ảnh buổi sáng trên báo chí xem ra đúng là có chút nghiêm trọng, quan tâm hỏi: " Vết thương của Tô phó thị trưởng cùng phu nhân cũng không có nghiêm trọng chứ?"
"Ừ, không có gì đáng ngại." Tô Dịch Thừa nói: "Tôi đoán chừng hai ngày tới sẽ không thể tới phòng làm việc, có chuyện gì thì anh trực tiếp gọi điện thoại cho tôi."
"Được." Thư ký Trịnh sảng khoái đáp ứng nói: "Vậy tôi cũng sẽ không quấy rầy anh nghỉ ngơi, thay tôi gửi lời hỏi thăm tới Tô phu nhân."
Tô Dịch Thừa cúp điện thoại, lúc trở về phòng An Nhiên còn đang ngủ, ánh mắt nhắm, lông mi thật dài run lên một cái, giống như ngủ cũng không tốt, chuyện ngày hôm qua thật đã hù dọa cô, ngay cả tối hôm qua lúc cô tựa vào trong lòng ngực của anh ngủ cũng thỉnh thoảng run rẩy, thanh âm trong mộng mang theo kinh hoảng, rất là sợ hãi.
Vén chăn leo lên giường, ở bên người cô nằm xuống, đưa tay đem cô ôm vào trong ngực của mình, tay nhè nhẹ vỗ trên lưng của cô, cố gắng có thể làm cho cô cả người thanh tĩnh lại, bớt căng thẳng.
Trong ngực An Nhiên mạnh mẽ cả kinh, cả người có chút phản ứng theo điều kiện nhảy dựng lên, chợt mở mắt ra, có chút sợ hãi: "Không cần, không cần!"
"An Nhiên, không có chuyện gì, không có chuyện gì." Tô Dịch Thừa nâng tay lên cố gắng đem cô một lần nữa ôm vào trong ngực của mình, lại bị động tác theo bản năng của cô đẩy ra mà không cẩn thận chạm tới băng gạc trên vết thương.
"Tê ——" Tô Dịch Thừa có chút bị đau cũng rút ngụm khí lạnh.
An Nhiên lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nhìn bàn tay bị thương của anh, đã nắm, khẩn trương hỏi: "Không có sao chứ, em chạm vào vết thương của anh phải không?" Vừa nói, giọng nói có chút tự trách.
Tô Dịch Thừa cũng dựa vào ngồi dậy, dùng một bàn tay hoàn hảo còn lại vuốt vuốt tóc của cô, cười nhạt nói: "Không có chuyện gì, không đau." Sau đó nắm cả người cô để cho cô tựa vào trước ngực của mình.
"Thật xin lỗi, em không phải cố ý." Tựa vào trong ngực của anh, vẫn như cũ nắm bàn tay bị thương kia, An Nhiên có chút áy náy lẩm bẩm nói xin lỗi.
Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn lên tóc của cô, dán lên tóc của cô nói: "Anh biết."
Hai người cứ như vậy ôm, một lúc lâu An Nhiên mới chậm rãi mở miệng, nói: "Em mới vừa rồi nằm mơ, trong mơ thấy Lăng Nhiễm cầm dao đang chuẩn bị đâm vào bụng của em, em cảm giác bụng của em như quả bóng, một chút liền xẹp xuống, em đưa tay sờ, lại cảm thấy không còn gì nữa, cái cảm giác này thật là khủng khiếp." Vừa nói, tay ôm hông của Tô Dịch Thừa nắm thật chặt.
Lấy tay qua lại nhẹ vỗ về, chỉ thấp giọng ở cô bên tai nói: "Đứa ngốc, mộng cũng không phải là thật, em cùng cục cưng sẽ không có chuyện gì, tin tưởng anh, anh sẽ không để việc này xảy ra lần nữa."
An Nhiên nặng nề gật đầu: "Ừ, em biết." Mỗi một câu nói của anh cô đều tin tưởng, chưa từng có hoài nghi tới.
Tô Dịch Thừa hôn vành tai của cô, ôn nhu ở cô bên tai nói: "Anh giống như nghe được tiếng của cục cưng."
An Nhiên có chút nhột, co lại cổ, cười nói: "Bọn họ không có ở động đậy." Mặc dù nói như vậy, nhưng mà vẫn là nửa chống tay thuận thế nằm chết dí trên giường.
Tô Dịch Thừa cúi người đem lỗ tai áp vào trên bụng của cô, cách y phục nhẹ tay vỗ về cái bụng rất tròn của cô, thật ra thì cái gì cũng đều nghe không được, nhưng mà luôn luôn có ảo giác, tựa hồ có thể nghe được tim đập của hai bảo bối.
Dán lên bụng, sợ bỏ qua một chút động tĩnh của bọn họ, Tô Dịch Thừa mới hỏi: "Các con có động sao?"
An Nhiên khẽ cười, tay vỗ về đầu của anh, ngón tay xen kẽ đến từng kẽ hở đen nhánh kia, lắc đầu ôn nhu nói: "Không có, có thể các con đang ngủ."
"Nha." Tô Dịch Thừa thanh âm hơi có chút buồn bực, mang theo chút buồn bực.
Tựa như An Nhiên tiểu tình nhân kiếp trước của anh ở trong bụng, không muốn đòi nợ anh hay sao, mà nhiều lần vốn là trong bụng máy thai nhưng khi anh đưa tay tới chạm vào thì liền khôi phục lại yên tĩnh, mà Tô Dịch Thừa bình thường nhìn rất khôn khéo rất lý trí, nhưng gặp phải vấn đề như vậy thì giống như đứa nhỏ, chỉ số thông minh thấp đến khiến cho An Nhiên cũng không muốn chê cười anh, luôn là cố chấp nhất định đem lỗ tai áp vào trên bụng của cô hơn nửa giờ cũng không thôi, hơn nữa còn trẻ con một bên áp lên bụng của cô nói chuyện, nhưng mà cũng không biết là trùng hợp hay là thật thần kỳ, coi như là mặc cho Tô Dịch Thừa tốn nước miếng nói chuyện ra sao hai tiểu tử kia cũng không động đậy, có thể Tô Dịch Thừa rốt cục nhận rõ sự thật thất vọng nên đem lỗ tai cùng tay thu hồi, bảo bối trong bụng lại bắt đầu có chút di động bất an, sau đó đợi Tô Dịch Thừa đem lỗ tai dán lên, liền động tĩnh cục cựa nhỏ cũng không có, phản phục mấy lần cũng là như vậy, làm cho người ta phải hoài nghi đôi bảo bối tiểu tình nhân trong bụng này có phải có ý kiến gì với anh hay không?
Tùy ý anh dán lên