Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3384 lượt.

nói đến thăm mi, anh ta nói đến thăm Tô đại lãnh đạo nhà mi, vừa vặn thế, ta liền ngồi xe anh ta chứ sao. Cái gì mà có biến, mi nghĩ chúng ta là mi và Tô lãnh đạo nhà mi hả!"
"Vậy cũng không có gì không tốt." Từ lúc cô gả cho Tô Dịch Thừa đến bây giờ, cũng chưa từng hối hận.
Trong phòng khách, Tô Dịch Thừa cho mình chén nước, sau đó ngồi xuống trước mặt Chu Hàn.
Chu Hàn bưng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, rồi đặt chén trà xuống, nhìn anh, rốt cục chậm rãi mở miệng hỏi: "Lăng Nhiễm cô ấy như thế nào?" Trên báo nói, cô ta trúng phát đạn.
Tô Dịch Thừa cũng không cảm thấy bất ngờ với câu hỏi của Chu Hàn, khi anh ta vừa tới, anh đã đoán được phần nào mục đích anh ta tới lần này.
Bưng chén nước lên uống một hớp, chỉ thản nhiên nói: "Bụng trúng một phát súng, nhưng đã lấy đạn ra, cũng không nguy hiểm đến tính mạng." Những điều này là do đội trưởng Ngũ gọi điện tới nói cho anh vào tối qua, sau đó mặc kệ là chuyện ‘video khiêu dâm’ hay là chuyện cầm dao đâm người trong bệnh viện lần này, Lăng Nhiễm đều không tránh khỏi sự trừng trị của luật pháp, tiếp đó về hai vụ án này còn cần anh phối hợp điều tra.
Chu Hàn chỉ gật đầu, khóe miệng nở nụ cười chua chát, tự giễu nói: "có phải cậu cảm thấy tôi rất nực cười." Biết rõ Lăng Nhiễm là người thế nào nhưng đến giờ này vẫn không bỏ cô ta được.
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, tình cảm của người khác, anh không có tư cách chỉ trích cái gì.
"Về chuyện của cô ấy, cậu có nhúng tay không?" Chu Hàn nhìn anh.
"Cũng không cần tôi nhúng tay, cô ta sẽ không thoát khỏi luật pháp, không phải sao?" Tô Dịch Thừa nhìn anh ta hỏi ngược lại: "hay là cậu muốn nhúng tay vào giúp cô ta?"
Chu Hàn cười, lắc đầu khẳng định nói: "sẽ không." Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với việc mình làm, vả lại anh cũng không có lập trường nhúng tay vào nói giúp cô ta cái gì, bọn họ không phải là vợ chồng, thậm chí không có chút quan hệ vào, thậm chí cô ta còn tỏ vẻ không nhận tiểu Bân, anh còn có thể nói gì.
Không chờ Lâm Lệ đi ra ngoài, Chu Hàn liền đứng dậy, giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, nói: "trong công ty còn có việc, đi trước đã."
Tô Dịch Thừa cũng không giữ anh ta lại, chỉ gật đầu, sau đó đưa anh ta ra cửa.
Đến khi Lâm Lệ cùng An Nhiên đi ra khỏi phòng ngủ, Chu Hàn đã rời đi một lúc lâu, Lâm Lệ cũng không để ý, chỉ gật đầu nói mình cũng muốn chạy tới công ty, sau đó cùng nói vài câu với An Nhiên, lại quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa cảnh cáo, rồi mới xoay người rời đi.
Sau khi Lâm Lệ đi rồi, An Nhiên khẽ nhíu mày, nói thầm: "hai người bọn họ thật không thể nào sao?"






Long Phượng Thai
Ngũ đội trưởng nhận được điện thoại, đi tới thì đúng lúc Lăng Nhiễm đã được chữa bệnh và nhân viên chăm sóc trấn định ở trên giường bệnh ngủ thiếp đi.
Lúc trước đồng nghiệp ở lại canh giữ trong bệnh viện nói với anh, Lăng Nhiễm vốn là tỉnh lại sau nửa đêm, lúc tỉnh lại cũng hoàn hảo, cũng không ồn ào, chỉ là lẳng lặng ngó chừng trần nhà, hơn nửa đêm bọn họ cũng không có làm ghi chép gì nữa, nghĩ tới sáng sớm ngày mai chờ đội trưởng tới hỏi lại cặn kẽ, nhưng mà vẫn là có trách nhiệm gọi y tá tới xem xét, xác nhận cũng không có vấn đề gì.
Chỉ là sau nửa đêm lúc trời sắp sáng, trên giường bệnh Lăng Nhiễm đột nhiên có chút khác thường, ánh mắt trừng trừng nhìn trần nhà, trong miệng lẩm bẩm nói cái gì đó, tiến lên đi nghe, cũng sửng sốt nghe không rõ cô ta đang nói cái gì, hai người giơ tay lên nhìn một chút đồng hồ đeo tay, nghĩ thầm hay là chờ trời sáng, chỉ là cũng không có đợi đến trời sáng, trên giường Lăng Nhiễm đột nhiên phát điên, nằm ở trên giường bệnh cả người cảm xúc có chút kích động lên, trong miệng vốn là nhỏ giọng lẩm bẩm đột nhiên lớn tiếng, mặc dù như cũ nghe không rõ lắm đang nói cái gì, nhưng mà tình huống như thế rõ ràng có cái gì không đúng. Hai người tiến lên ngăn lại, lại bị Lăng Nhiễm nắm lấy một ngụm cắn đi xuống, thật sự là độc ác, một ngụm cắn xuống cũng không chịu nhả ra, cắn mạnh tới nỗi làm tay của người kia chảy máu.
Giống như là phát điên, cứ như vậy gắt gao cắn tay của người kia, cũng không để ý đến vết thương bên bụng của mình bị nứt ra máu chảy thấm qua áo bệnh nhân, cuối cùng phải để người bên cạnh đánh bất tỉnh mới chịu nhả miệng ra.
Lúc Ngũ đội trưởng gọi điện thoại đem chuyện tình của Lăng Nhiễm nói cho Tô Dịch Thừa biết, Tô Dịch Thừa cũng không có nói thêm cái gì, chỉ hơi có chút nghiêm túc nói cho dù thật như thế, cũng sẽ không để cho người chui chỗ trống, nên xử lý như thế nào vẫn phải theo trình tự mà xử lý.
Ngũ Thành Bân tự nhiên là biết ý tứ trong lời nói của anh, nhưng mà lấy tình huống hiện tại của Lăng gia, người nào có thể tùy tiện xuất thủ tham dự cái gì.
Tô Dịch Thừa mới cúp điện thoại của Ngũ đội trưởng liền nhận được điện thoại của thư ký Trịnh, nói là hôm nay đã nhận mười mấy cú điện thoại của báo chí truyền thông, cũng vì chuyện phát sinh ở bệnh viện ngày hôm qua mà đến phỏng vấn Tô Dịch Thừa .
Tô Dịch Thừa cau mày, chỉ n