Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3392 lượt.

ường, yên tâm rồi thì Tô Dịch Thừa liền dẫn An Nhiên về nhà ở nội thành.
Lúc này vừa mới về đến nhà chưa bao lâu, điện thoại từ Lâm Lệ đến, giọng nói rất gấp gáp, hỏi cô đang ở đâu, còn ở bệnh viện không, cô ấy đi đến đó. Biết An Nhiên đã về đến nhà, không nói hai lời, chỉ để lại một câu: "ta sẽ tới nhà mi ngay bây giờ." Sau đó liền cúp điện thoại.
Mà điện thoại của An Nhiên vừa ngắt thì điện thoại của Tô Dịch Thừa lại vang lên, là Tần Vân gọi điện thoại tới, hỏi xem hai người có gì đáng ngại không, sau đó mắng cho Tô Dịch Thừa một trận, nói anh không rút ra bài học từ lần dạy bảo trước đó, giờ lại để xảy ra chuyện này, ngoài ra còn khẳng định lần này nếu chồng bà còn dùng gia pháp nữa thì bà cũng sẽ không nói giúp anh nửa câu.
Tô Dịch Thừa cúp điện thoại quay đầu lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt lo lắng của An Nhiên ngồi bên cạnh.
"Nhất định là Lâm Lệ." An Nhiên không cần nghĩ cũng đoán ra ngoài Lâm Lệ ra thì không có người thứ hai có thể nhấn chuông như thế. Nói xong định đứng dậy ra mở cửa thì bị Tô Dịch Thừa kéo lại: "để anh."
Để cô ngồi xuống ghế sô pha, Tô Dịch Thừa đứng dậy đi mở cửa, An Nhiên đoán quả nhiên không sai, người đứng ngoài cửa đúng là Lâm Lệ, nhưng mà Tô Dịch Thừa vừa mới mở cửa ra, thấy Lâm Lệ không hề nhìn anh, liền vọt vào, vừa lo lắng gọi: "An tử, An tử mi không sao chứ, có làm sao không?"
An Nhiên đứng dậy khỏi ghế sô pha, nhìn Lâm Lệ đang vô cùng lo lắng, bất đắc dĩ cười cười: "ta không sao, không phải đã nói không cần tới sao."
"Xảy ra chuyện lớn như thế sao ta có thể không đến xem một chút!" Lâm Lệ vừa nói, vừa đánh giá trên dưới trước sau cô một lần, xác định cô không có chuyện gì mới coi như là yên tâm lại, sau đó oán giận nhìn An Nhiên một cái, nói: "Cố An Nhiên, mi xảy ra chuyện lớn như thế vậy mà không nói cho ta biết! Sáng nay lúc đọc được trên báo, suýt nữa thì dọa chết ta!"
"Không có chuyện gì nữa, không phải ta vẫn khỏe mạnh đây sao." An Nhiên cười cười, kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
Mà đổi thành Tô Dịch Thừa đang cầm tay nắm cửa có hơi bất ngờ nhìn Chu Hàn đứng ngoài cửa, anh không ngờ Chu Hàn lại tới đây cùng với Lâm Lệ.
Chu Hàn đứng ở cửa, nhìn anh nét mặt có phần nghiêm túc, liếc thấy cái tay đang được băng bó, hỏi: "vết thương trên tay không sao chứ?"
Lúc này Tô Dịch Thừa mới phục hồi tinh thần lại, nghiêng người nhàn nhạt nói: "không có gì đang ngại, đi vào ngồi đi."
Chu Hàn giờ mới gật đầu, lướt qua anh vào nhà .
An Nhiên ở trong phòng khách nhìn thấy Chu Hàn đi vào, hơi bất ngờ, khó hiểu nhìn Lâm Lệ ngồi cạnh cô, sau đó cười đứng lên, nhìn Chu Hàn nói: "Chu tổng và Lâm Lệ cùng đi đến a."
Vẻ mặt Chu Hàn vẫn nghiêm túc, chỉ cong cong khóe miệng gật đầu với An Nhiên, sau đó xách giỏ hoa quả đặt lên trên bàn trà, lại ngẩng đầu lên nói: "sáng nay chúng tôi xem báo, cho nên tới đây xem một chút, cô không sao chứ."
"Không có chuyện gì không có chuyện gì." An Nhiên cười lắc đầu, nhìn Lâm Lệ ngồi bên cạnh cười rất mập mờ, quen biết lâu như thế, làm bạn nhiều năm như thế, sao Lâm Lệ lại không biết trong đầu cô nghĩ đến những cái gì, chỉ là không hứng thú đảo cặp mắt trắng dã.
Chu Hàn ngồi xuống ghế sô pha đối diện với Lâm Lệ, Tô Dịch Thừa thì vào phòng bếp chuẩn bị rót trà cho Lâm Lệ cùng Chu Hàn.
Ngồi ở trong phòng khách An Nhiên thấy thế, suy nghĩ đến cái tay bị thương của Tô Dịch Thừa, đứng dậy cười cười với hai người, liền vào phòng bếp.
Nhận lấy ấm nước và chén trà trong tay anh, chỉ nói: "để em."
Tô Dịch Thừa cũng không phản đối, chỉ lui sang một bên, bây giờ đúng là làm không tiện lắm.
An Nhiên vừa rót nước vào lá trà vừa ngẩng đầu nhìn qua quầy ba về hướng phòng khách, thấy hai người Lâm Lệ và Chu Hàn ngồi đối diện nhau, nhưng không nói câu nào.
"Sao vậy?" Thấy cô không ngừng nhìn ra bên ngoài, Tô Dịch Thừa hiếu kỳ hỏi.
An Nhiên chỉ thần bí lắc lắc, trong miệng lẩm bẩm: "đợi em hỏi Lâm Lệ đã." Về phần có ý gì, Tô Dịch Thừa cũng không hiểu rõ lắm.
Hai người mỗi người bưng một chén trà lên, chia ra cho Lâm lệ và Chu Hàn.
Bốn người ngồi, tính ra thì Lâm Lệ tương đối nhiều lời, kéo An Nhiên hỏi này hỏi kia, lại duỗi tay với tới bụng An Nhiên, hỏi con nuôi cô có chuyện gì không, Tô Dịch Thừa ngồi bên cạnh dù là khi nghe đến hai chữ con nuôi kia có hơi nhíu mày, nhưng mà ngại vì người tới là khách, nên cũng im không nói gì.
Bốn người như vậy thế nào cũng khiến người ta cảm thấy có phần lạ lùng, thế nào cũng thấy không có đề tài để nói, cho nên An Nhiên lôi kéo Lâm Lệ vào phòng, bên kia phòng ngủ có một ban công rộng, nhìn từ đây, cảnh sắc thật không tệ.
Tựa lan can trên ban công, An Nhiên lấy tay đẩy đẩy cô ấy, hỏi: "Lâm Lệ, có phải mi và Chu Hàn có tiến triển gì không a?"
Lâm Lệ khó hiểu nhìn cô một cái, hỏi: "cái gì cái gì tiến triển?"
An Nhiên mập mờ nhìn cô ấy một cái, nói: "hai người cùng tới, còn không phải là có biến a!"
Nghe vậy, Lâm Lệ chịu không được liếc trắng cô một cái, tức giận nói: "linh tinh cái gì a, không phải Chu Hàn là bạn bè với Tô đại lãnh đạo nhà mi sao, ta


XtGem Forum catalog