Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3365 lượt.

chằm An Nhiên, giọng nói hùng hổ.
An Nhiên nhắm lại mắt, thật là có chút ít tức giận. Nhưng vẫn lý trí cố gắng làm mình bình tĩnh lại, hít thở sâu, nhìn bà ta nói: “Vị phu nhân này, chuyện tối này coi như là tôi không đúng, như thế này đi, chi phí giặt bộ lễ phục này tôi sẽ bỏ ra, bà thấy thế nào.”
“Cái gì gọi là coi như là cô không đúng, vốn chính là cô đụng vào, chẳng lẻ tôi tự mình đụng hay sao, còn có, chi phí giặt đồ, hừ, cô cho là đang đuổi tên ăn mày sao? Ta mà lại thiếu mấy đồng tiền này?”
An Nhiên hít sâu một cái, nói: “Vị phu nhân này, vậy bà muốn thế nào?”
Tất nhiên Tô Dịch Thừa cũng nhìn thấy cô, nhìn bộ lễ phục màu cam nhạt đen thành một vệt lớn ở trước ngực, chân mày anh khẽ chau lại, nhưng không nói gì, vượt qua đám người đi về phía cô, cởi áo khoác trên người xuống khoác lên người cô, rồi nhẹ tay vén sợi tóc trên trán cô, hỏi: “Sao lại biến thành thế này?”
An Nhiên bị sự xuất hiện đột ngột của anh hù dọa, một lúc lâu còn chưa phục hồi, chỉ sững sờ nhìn anh, hỏi: “Anh, sao anh lại ở đây?”
Tô Dịch Thừa dịu dàng cười với cô, nói: “Anh chưa hề nói cho em biết là tối nay cũng đến đây sao?”
Nhìn anh, An Nhiên đần độn lắc đầu, anh quả thật không nói gì.
Tô Dịch Thừa cười cười, nói: “Vậy lần sau nhớ hỏi anh.”
“Dịch Thừa.” Thanh âm có chút tang thương của thị trưởng Giang Thành, Lăng Xuyên Giang một lần nữa vang lên từ phía sau, nhìn An Nhiên, có chút nghi hoặc hỏi: “Vị này là?”
Tô Dịch Thừa quay đầu, cười nhạt nói: “Vợ của tôi, Cố An Nhiên.”






Ra mặt vì cô
Tô Dịch Thừa vừa nói ra lời này, tất cả mọi người đều sửng sốt, cả hội trường thoáng chốc không có tiếng động, im lặng đến khó tin.
Mạc Phi mở to mắt nhìn Tô Dịch Thừa, rất bất ngờ vì anh ta lại ở đây, hơn nữa còn đến cùng đám người Lăng thị trưởng, thân phận của anh ta là gì?
Tiếu Hiểu cũng sửng sốt, vẻ mặt không tin tưởng nhìn hai người Tô Dịch Thừa và An Nhiên, lúc này sợ là không nghĩ khác Mạc Phi là mấy, cô không dám nói là quen biết hết tất cả công ty bất động sản của Giang Thành, nhưng những người có máu mặt cô tự nhận là đều nhận biết được, chỉ có Tô Dịch Thừa là cô thật sự không có ấn tượng gì! Nếu như anh ta không phải là người trong ngành, chỉ sợ là người trong thị ủy, nhìn những người cùng đến, thân phận đích thị là không thấp a! Thế mà cô hoàn toàn không ngờ được anh ta có lai lịch lớn như vậy!
Lúc này Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh mới chợt hiểu ra, nhớ đến buổi sáng hôm đó gặp phải Tô Dịch Thừa ở trước cổng công ty, bây giờ nghẫm lại sao lại trùng hợp như vậy, xem chừng là đưa An Nhiên đi làm. Còn có, cuộc điện thoại xin nghỉ cho An Nhiên ngày đó cũng là anh ta gọi, ông đã nghĩ sao mà thấy dãy số kia quen thế, rõ ràng là dãy số từ thị ủy, thì ra là mình đoán không sai!
Đồng Tiểu Tiệp đứng cạnh người đàn bà họ Trương thì khẽ nhíu mày, nhìn hai người trước mắt, người đàn ông này cô có chút ấn tượng, hồi trước đã nhìn thấy bức ảnh chụp anh ta và cha cô, chẳng qua là không ngờ anh ta và An Nhiên ở cùng nhau, hơn nữa đã kết hôn!
Dù sao đã quen chứng kiến những cảnh như thế này, mặc dù khó tin nhưng Lăng Xuyên Giang vẫn là người phục hồi tinh thần đầu tiên, hỏi: “Cậu, cậu kết hôn khi nào? Tại sao tôi không nghe thấy cậu nói gì, lần trước đến chỗ lão Tô, cũng không nghe thấy mẹ cậu nói gì a!”
Tô Dịch Thừa dắt tay An Nhiên đi về phía Lăng Xuyên Giang, chỉ cười nhạt nói: “Chúng tôi kết hôn kết tương đối gấp gáp, tôi và An Nhiên đều sợ phiền phức, cho nên chỉ đi đăng ký, tạm thời chưa định tổ chức đám cưới.” Rồi quay đầu nói với An Nhiên: “An Nhiên, chào Lăng thị trưởng.”
Mặc dù còn ở trạng thái sững sờ có chút ngây ngốc, nhưng An Nhiên vẫn gật đầu, cười cười với Lăng Xuyên Giang, khẽ nói: “chào Lăng thị trưởng.”
Dắt tay An Nhiên, Tô Dịch Thừa lại quay đầu nói với Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh: “Hoàng tổng giám, tôi đưa An Nhiên về rồi, không có gì vấn đề chứ?”
“Không có, không có, không thành vấn đề.” Hoàng Đức Hưng vội vàng nói.
Tô Dịch Thừa cười cười, ánh mắt khẽ đảo qua, đúng lúc chống lại cái nhìn của Mạc Phi đang đứng trong đám người, im lặng nhìn anh ta một lát, nhưng không nói gì. Sau đó thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn An Nhiên, khóe miệng khẽ cười, nắm tay An Nhiên đi thẳng về phía cửa hội trường.
An Nhiên để mặc Tô Dịch Thừa nắm tay ra khỏi hội trường, phớt lờ ánh mắt khác thường của mọi người ở phía sau, cũng không quan tâm đến tiếng bàn luận xôn xao. Đi qua Tiếu Hiểu và Mạc Phi, cô chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của hai người, nhưng không có ngừng lại, mà đi thẳng lướt qua bọn họ, để tùy Tô Dịch Thừa dẫn cô đi.
Có một loại ảo giác, lúc này cô như là công chúa trong truyện cổ tích mà Tô Dịch Thừa chính là chàng hoàng tử của cô, vào thời điểm cô chật vật kinh khủng nhất liền xuất hiện, sau đó nắm tay cô rời đi như thế. Loại cảm giác này, thật sự có chút kỳ diệu đến khó tin.






Chuyến tàu đêm
Màn đêm đêm nay không tính l