Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3390 lượt.

ên, mặc dù cô và Dịch Kiều gặp nhau không nhiều lắm, nhưng mà cô vẫn luôn có cảm tình tốt với Tô Dịch Kiều, vừa hào phóng vừa đáng yêu, cô gái như thế sao lại có người không thích.
Tô Dịch Thừa cười cười, gắp miếng thịt vào bát An Nhiên, nói: “Sau này em sẽ biết.”
An Nhiên nhìn anh có phần không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, cúi đầu ăn đồ ăn anh vừa gắp cho.
Tô Dịch Thừa ở trong bệnh viện hai đêm, cuối cùng sau khi xác nhận các chỉ số đều bình thường, bác sĩ rốt cuộc cũng thả người. Trong thời gian này có người biết Tô Dịch Thừa nằm viện, không ít người gọi tới muốn đến thăm, nhưng đều bị Tô Dịch Thừa từ chối, nói bệnh nhẹ không cần khuếch đại.
Bởi vì nguyên nhân sức khỏe, công việc của Tô Dịch Thừa tạm thời bị kéo dài, khi xuất viện đã là cuối tuần, mà An Nhiên thì vì bản thiết kế bị hỏng nên rút lui khỏi dự án tòa thị chính, nên buổi đấu thầu trong hai ngày này cũng không liên quan đến cô.
Hiếm khi cuối tuần hai người đều rảnh rỗi, trong ngày Tô Dịch Thừa xuất viện, Tần Vân gọi điện tới, bảo cuối tuần này hai người họ về đại viện, mà mình đã chuẩn bị thuốc điều dưỡng cho Tô Dịch Thừa điều dưỡng thân thể.
Hai người nghĩ lại cũng đúng là không có việc gì nên sảng khoái đồng ý, chỉ quay về nhà lấy hai bộ quần áo tắm rửa, lại xách túi lên đường về đại viện.
An Nhiên không biết là có người cố tình đợi bọn họ, hay là thật sự trùng hợp như vậy.
Khi thang máy mở ra, Lăng Nhiễm vừa vặn đứng ở trong, một thân váy áo liền màu kem, tóc dài xõa vai, khuôn mặt tươi cười, cả người nhìn như có chút tiên khí.
An Nhiên không khỏi ngẩn người, cô có chút hoài nghi Lăng Nhiễm này có phải thường xuyên thăm dò nhất cử nhất động của bọn họ hay không, nếu không sao có thể lần nào cũng gặp gỡ trùng hợp như thế.
Khác với sự kinh ngạc của An Nhiên, Tô Dịch Thừa tỏ vẻ bình thản hơn nhiều, gật đầu với cô ta, nắm tay An Nhiên đi vào thang máy.
Trong thang máy, Lăng Nhiễm mở miệng trước, “Thật là trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau.”
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mấy con số không ngừng xuống thấp. Để tránh cho bầu không khí quá lúng túng, An Nhiên hơi hơi mỉm cười, gật đầu với cô ta: “Đúng vậy a, thật là trùng hợp.”
Lăng Nhiễm liếc mắt thấy cái túi hành lý nhỏ trên tay Tô Dịch Thừa, tò mò hỏi: “hai người phải đi xa nhà?”
An Nhiên vừa định trả lời, Tô Dịch Thừa nói trước: “ừ, cuối tuần đi ra ngoài với An Nhiên.”
“Vậy à.” Giọng nói Lăng Nhiễm thoáng cái trầm xuống, cả người thoạt nhìn không hề có sức sống như vừa rồi.
“Đinh —!”
Giữa sự im lặng, thang máy xuống đến tầng hầm, Tô Dịch Thừa nắm tay An Nhiên đi về phía chiếc xe, Lăng Nhiễm theo đuôi bọn họ đi ra ngoài.
Như là đột nhiên nghĩ đến cái gì, ở phía sau bọn họ hô lên: “Hai người muốn đi đâu, cũng lâu rồi tôi chưa ra ngoài đi dạo, nếu không thì cùng nhau đi, không ngại đưa tôi đi cùng chứ.”
An Nhiên sửng sốt, theo bản năng quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa một chút, thấy Tô Dịch Thừa xoay người lại, nét mặt không có biểu tình, nói: “Chúng tôi ngại, cô Lăng vẫn là nên tìm người khác đi.”
An Nhiên thấy nụ cười của Lăng Nhiễm cứng đờ, cả người ngơ ngác đứng ở đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dịch Thừa, trên mặt, rất là đau thương.
Tô Dịch Thừa không hề liếc nhìn cô ta thêm nữa, xoay người nắm tay An Nhiên đi thẳng đến cái xe đỗ bên kia, bỏ hành lý trong tay vào ghế sau, sau đó mở cửa tay lái phụ cho An Nhiên lên xe, lại vòng qua đầu xe lên ghế lái bên kia, rồi khởi động xe, từ từ rời khỏi tầng hầm. Cả quá trình, cũng chưa từng quay đầu lại nhìn Lăng Nhiễm một cái.
Xe chậm rãi đi về hướng đại viện quân khu, bên trong xe có chút an tĩnh. Tốc độ lái xe của Tô Dịch Thừa không tính là nhanh, nhưng mà rất ổn định
Một lúc lâu, An Nhiên mở miệng nói: “Không thì để em lái đi, anh vừa mới khỏe lại, nên nghỉ ngơi tốt một chút đi.” Đại viện quân khu cách thành thị gần một giờ lái xe, lái xe lâu, cũng rất mệt người.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô cười cười, nói: “Anh yếu ớt như thế sao.” Vừa nói một tay lái xe, một tay nắm tay An Nhiên, hỏi: “Buồn chán ư, có muốn nghe nhạc không?”
An Nhiên lắc đầu, cũng không giãy ra khỏi tay anh, thói quen là một thứ rất kỳ diệu, mới bao lâu mà cô đã rất quen được anh nắm tay như vậy, quen nhiệt độ trong lòng bàn tay anh. Ngoảnh đầu lại cười cười với anh, nói: “Chúng ta mở chương trình phát thanh đi.”
Tô Dịch Thừa từ chối cho ý kiến gật đầu: ”Được.”
Thò tay mở chương trình phát thanh, là kênh giao thông thành phố, người chủ trì như là đang cập nhật tình hình giao thông mới nhất, cứng ngắc mà nhạt nhẽo. Điều chỉnh tần số, là chương trình giải trí, người chủ trì hài hước kể lại những chuyện thật ra rất bình thường giản dị, gần gũi với đời thực, nhưng cũng khiến người cười không ngớt. Nghe những chuyện nhỏ nhặt mà thật ra ai cũng đã trải qua khiến tâm tình người ta trở nên vui vẻ hơn.
Sau chương trình giải trí là chương trình âm nhạc, phát những bài thịnh hành nhất hiện nay, An Nhiên nghe mấy ca khúc, cảm thấy không có gì đặc biệt, vẫn là nên quay về với những bài hát cũ lại c


Polly po-cket