Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3406 lượt.

quay đầu hỏi tiểu Trương: “Lăng thị trưởng đến à?” Xe không có gì bất thường, nhưng mà biển số xe kia là của thị ủy, mà xe này là xe của Lăng thị trưởng.
“Vâng, đang nói chuyện với phu nhân ở trong nhà.” Tiểu Trương trả lời.
Tô Dịch Thừa gật đầu một cái, rồi quay đầu nói với An Nhiên: “Vào đi thôi.”
An Nhiên không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, đi theo anh vào viện.
Khi vào trong thì Lăng thị trưởng và Tần Vân đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, chén trà đặt trên bàn con, còn bốc hơi nóng hầm hập. Hai người ở trong phòng khách thấy bọn họ về rồi, trên mặt liền mỉm cười.
Tô Dịch Thừa cười nhạt đáp lại, đi thẳng vào phòng khách, nói: “bác Lăng đến tìm cha cháu đánh cờ à.”
Lăng Xuyên Giang cười gật đầu, “Đúng vậy a, vốn muốn tìm đấu một trận, không ngờ gần đây ông ấy lại bận rộn diễn tập.” Nhìn về phía An Nhiên đứng cạnh Tô Dịch Thừa, trong mắt ông có loại cảm xúc và nỗi u sầu không nói nên lời.
An Nhiên cười, gật đầu với ông, lễ phép chào: “bác Lăng.”
Lăng Xuyên Giang gật đầu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại hỏi Tô Dịch Thừa: “Đúng rồi, sức khỏe khá hơn chút nào không, không có gì đáng ngại chứ.”
Tô Dịch Thừa đi đến ngồi xuống đối diện ông, cười gật đầu: “Không sao, cũng là bệnh cũ, không cần lo lắng.”
“Tiểu tử cậu phải biết chăm sóc sức khỏe tốt cho ta, cậu là phụ tá đắc lực của ta, hai ngày này không có cậu, ta đúng là không có cách nào thích ứng được, xem ra thật sự là già rồi, già rồi.” Lăng Xuyên Giang có chút cảm khái nói.
“Chúng ta cũng nên già rồi, bận bịu đã vài chục năm, con cái lớn thế này rồi, sao có thể không già chứ.” Tần Vân lên tiếng, rồi sau đó đứng dậy, cười nói với An Nhiên: “An Nhiên, đến phòng bếp giúp mẹ chuẩn bị cơm tối, nhân tiện hai mẹ con ta tâm sự một chút, đừng để cánh đàn ông này nghe được.”
An Nhiên gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Dạ.”
Trong phòng khách chỉ còn lại Tô Dịch Thừa và Lăng Xuyên Giang, hai người yên lặng một lát, Lăng Xuyên Giang mở miệng trước: “Dịch Thừa, cháu đánh với bác một ván đi, chúng ta đã lâu chưa đấu rồi.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, “Dạ.” Đứng dậy vào thư phòng bưng bàn cờ tướng ra, bày cờ.
Lăng Xuyên Giang điều khiển quân đỏ đi trước, Tô Dịch Thừa đi sau, lúc đầu rất bình thường, lực lượng hai bên ngang nhau, không nhìn ra ai tốt hơn.
Điều xe ra, qua sông sang lãnh thổ đối phương, dồn ép con mã đen, Lăng Xuyên Giang có chút cảm thán nói: “Nếu không có chuyện hồi đó, cháu nói xem, có phải cháu đã sớm là con rể bác rồi không?”
Tô Dịch Thừa nhìn ông, rồi đẩy pháo lên, nhàn nhạt đáp lại: “Sự đời khó đoán.”
“Đúng vậy a, sự đời khó đoán a!” Lăng Xuyên Giang gật đầu đồng ý, hồi đó ông cũng không ngờ rằng lại có ngày hủy bỏ quan hệ với con gái. Mấy năm không gặp, hiện tại dù biết nó trở lại, cũng chưa hề gặp lại.
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ chuyên chú chơi đánh cờ cờ.
“Nó … đi tìm cháu sao.” Lăng Xuyên Giang hỏi.
Tô Dịch Thừa không ngẩng đầu, anh biết người ông hỏi là Lăng Nhiễm, nên nhàn nhạt gật đầu, “Vâng, đã gặp.”
“Dịch Thừa, cháu còn chút tình cảm nào với nó không?” Lăng Xuyên Giang không nhịn được mà hỏi, những năm gần đây bên cạnh cậu ta không hề xuất hiện người nào khác, ông vẫn cho là cậu ta vẫn còn vương vấn tình cảm với Lăng Nhiễm, thậm chí còn vọng tưởng cậu ta có thể là con rể ông, mặc dù có muộn mấy năm. Nhưng mà ông thật không ngờ đột nhiên cậu ta lại kết hôn, mà không hề báo trước.
Tô Dịch Thừa nhìn ông một cái, rồi kéo xe sang, chiếu xuống, sau đó nhàn nhạt mở miệng, “chiếu tướng.”
Lăng Xuyên Giang sửng sốt, lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn bàn cờ, hơi ngẩn người, vừa rồi ông hoàn toàn không hề để tâm vào ván cờ, không bao lâu mà tướng bên mình đã bị bắt.
Vào thời điểm Lăng Xuyên Giang hơi ngẩn người, Tô Dịch Thừa chỉ nhàn nhạt nói: “Hiện tại cháu chỉ coi cô ấy như con gái bác.”
Lăng Xuyên Giang ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt bình tĩnh lãnh đạm kia, bỗng chốc không biết nên nói gì. Đúng vậy a, sau khi trải qua chuyện khắc nghiệt như vậy, cậu ta sao có thể còn chút tình cảm gì với nó được nữa đây.
Lăng Xuyên Giang cười khổ lắc đầu, nói: “thôi, thôi, là bác suy nghĩ nhiều rồi.”
Tô Dịch Thừa không tiếp lời ông, vẫn là vẻ mặt vừa rồi, nói: “Bác Lăng ở lại ăn cơm tối đi, vừa vặn đến tối đấu mấy ván với cha cháu.”
Lăng Xuyên Giang mệt mỏi lắc đầu, tự giễu rồi trêu ghẹo nói: “Không được, không được, còn ở lại nữa sẽ bị cha con hai người giết không còn mảnh giáp mất, bác thấy bác vẫn là nên về nhanh khi còn một con tốt thôi, không thì sẽ chết rất nhục nhã.” Hôm nay chẳng qua là đến hỏi thăm tình hình một chút, đánh cờ chỉ là cái cớ, bây giờ cái gì cần hỏi cũng đã hỏi, cũng nên về rồi.
Tô Dịch Thừa cười: “bác Lăng nói đùa, vừa rồi là cháu may mắn thôi.”
Lăng Xuyên Giang đứng lên, trước khi đi còn vỗ vỗ bả vai Tô Dịch Thừa, nói: “Hai ngày này phải chăm sóc sức khỏe cho tốt, cố gắng sớm trở lại cương vị công tác, tuần tới hội nghị thị ủy tiến hành bỏ phiếu về xây dựng ban khoa học công nghệ rồi, đến lúc đó chuẩn bị lên phát biểu cho tốt.”
Tô Dịch Thừa gật đầu, rồi đưa ông