Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3402 lượt.
ó ý nghĩa hơn nhiều.
Người chủ trì là một nữ sinh, nghe giọng nói không đoán ra tuổi, nhưng mà giọng nói kia khiến người ta có phần phát ngấy, mở đầu chương trình là mục thông điệp và ca khúc, thông điệp đầu tiên là của một bà mẹ dành cho con gái yêu của mình, hôm nay là sinh nhật của bé, bà hi vọng hằng ngày bé đều khỏe mạnh, hạnh phúc. Người chủ trì phát ca khúc ‘Baby’ của Trương Huyền, giai điệu rất tinh tế, giọng của Trương Huyền rất dễ nghe, trầm thấp vang vọng bên trong xe.
Thông điệp tiếp theo là từ một người dùng di động đề tên là ‘cô đơn’, cô nói rất yêu bạn trai cũ, trước đây vì hiểu lầm mà chia tay, bây giờ gặp lại, bạn trai cũ của cô đã có người yêu mà gần đây cô mới phát hiện cô và bạn trai cũ lại ở chung một tòa nhà, mỗi ngày nhìn thấy bọn họ nắm tay cười rất hạnh phúc, cô cảm thấy rất khổ sở, cô không thể nào chúc phúc cho bọn họ được, cô cảm thấy hạnh phúc đó vốn là thuộc về cô, chẳng qua cô chỉ bất cẩn đánh mất hạnh phúc mà thôi. (TT: Chừa sự bình luận câu nói này lại cho các nàng, ta thì chỉ có bốn chữ “mặt dày vô sỉ”)
Vào lúc người chủ trì bày tỏ cảm xúc của bản thân đối với thông điệp này và an ủi người con gái kí tên ‘cô đơn’ kia, theo bản năng An Nhiên quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa, thấy vẻ mặt anh vẫn như vừa rồi, không thay đổi chút nào, chuyên chú nhìn đường đi phía trước, tay vẫn nắm tay cô, sức lực không nhẹ không nặng.
Người chủ trì vì cô gái kia phát lên ca khúc ‘chú heo con đánh rơi hạnh phúc’ với giọng hát đa cảm của Khương Ngọc Dương, cả giai điệu không hề vui vẻ, mà trầm thấp, buồn bã.
Tự đánh mất hạnh phúc của mình
Ai có thể thấu hiểu nỗi đau xé lòng này
Nếu như tình yêu còn có đường quay lại
Em sẽ không để anh tiếp tục khóc vì em
Hôm nay còn lại mình em không nhận được lời tha thứ
Chú heo con đánh rơi hạnh phúc (*)
. . . . . .
Kết thúc bài hát, xe cũng chậm rãi tiến vào đại viện quân khu, An Nhiên đưa tay tắt chương trình phát thanh, nhìn về phía những lính gác cổng đứng trước những cánh cửa đại viện, sau đó nhìn Tô Dịch Thừa từ từ dừng xe trước cửa đại viện Tô gia. Anh quay đầu mỉm cười nhìn An Nhiên, nói: “xuống xe đi.”
An Nhiên gật đầu, nhưng trước khi xuống xe cô không nhịn được nên hỏi: “Hồi đó hai người làm sao mà đánh mất tình yêu?”
Thủ thỉ bên gối
Tô Dịch Thừa sững sờ nhìn cô, một lúc lâu cũng không nói gì
An Nhiên đột nhiên có cảm giác mình nhiều lời rồi, anh chưa từng hỏi về chuyện giữa cô và Mạc Phi, thì cô có tư cách gì chất vấn anh?
Có chút tự giễu mà cong cong khóe miệng, cười nói, “Em thuận miệng hỏi chút thôi, đừng để ý.” Nói xong, cô đưa tay mở cửa, xuống xe.
Lính gác cổng tiểu Trương chào đón từ ngoài cửa, nhìn An Nhiên cười cười hắng giọng gọi: “chào chị dâu.”
An Nhiên bị gọi thì bậc cười, cũng trả lời như thế: “chào tiểu Trương.”
Tiểu Trương ngại ngùng gãi gãi đầu, miệng há to, đơn thuần còn có chút dễ thương.
Tô Dịch Thừa xuống xe, xách theo túi hành lý nhỏ, cười với tiểu Trương hỏi: “tiểu Trương, cha tôi về chưa?”
“Báo cáo, thủ trưởng còn chưa về, nghe nói mấy ngày nữa có diễn tập quân sự, cho nên gần đây thủ trưởng hay về muộn.” Tiểu Trương nghiêm trang nói, hai tay đặt ở hai bên sườn, thân thể đứng thẳng.
An Nhiên đỏ bừng mặt, cúi đầu gọi một tiếng mẹ, sau đó ngồi xuống cạnh Tô Dịch Thừa. Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh bận chuẩn bị diễn tập nên không về ăn trưa.
Trên bàn cơm, Tần Vân vẫn như lần trước, nhiệt tình gắp thức ăn cho cô, nói cô gầy quá, phải ăn nhiều hơn một chút, vừa nói, vừa trách mắng Tô Dịch Thừa, nói lấy vợ là để yêu thương, thế nào mà lại bị anh nuôi đến chả thấy tí thịt nào.
Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, nhìn An Nhiên, sau đó lại quay đầu nhìn một bàn thức ăn, cũng gắp một miếng thịt thật to thả vào trong bát của An Nhiên: “Ăn nhiều thịt một chút.”
An Nhiên nhìn một bát quá nửa là thịt, quả thực là khóc không ra nước mắt, cô gầy và vì cô không ăn được nhiều, bây giờ nhiều như vậy, cô làm sao ăn hết a!
Ăn cơm xong Tần Vân liền lôi kéo An Nhiên nói chuyện phiếm, mẹ chồng con dâu cũng có nhiều chuyện để nói nói cười cười. Nhưng mà không được bao lâu, An Nhiên cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa, bởi vì Tần Vân hỏi cô tính lúc nào sinh con, còn chưa đợi An Nhiên trả lời, thì lại tự mình vừa cười vừa nói, nhìn hai người tình cảm như thế này, chắc là không bao lâu nữa mình sẽ được bế cháu, sau đó lại nhìn An Nhiên một chút, rồi lại nhìn bụng An Nhiên, lẩm bẩm cái gì đó thật lâu, đầu tiên An Nhiên không có nghe ra, còn ngây ngốc hỏi lại, sau đó Tần Vân cười cười mập mờ với cô, nói, nói không chừng bây giờ trong bụng con đã có cháu của mẹ rồi.
An Nhiên ngạc nhiên rồi, đến một câu nói cũng không nói nên lời, mặt lại càng đỏ rực như quả táo chín, phải gọi là cực kỳ xinh đẹp.
Cuối cùng Tô Dịch Thừa từ trong phòng đi ra ngoài, nói muốn đưa An Nhiên đi quanh đại viện một chút, mới giải cứu An Nhiên khỏi nước sôi lửa bỏng.
Thấy con trai muốn dẫn An Nhiên ra ngoài, tất nhiên là Tần Vân không