Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3418 lượt.
n công ty sau này, thế mà lại gặp gỡ Tô Dịch Thừa, lại thêm Mạc Phi và Đồng Tiệp Tiệp đều là bạn học của Cố An Nhiên, bà xã của Tô Dịch Thừa, coi như là Tô Dịch Thừa không nể mặt mũi cho ông ta, cũng sẽ cho đám Mạc Phi thể diện, thật sự là tuyệt vời tuyệt vời!
Trương Viễn Sơn nhiệt tình vươn hai tay bắt tay Tô Dịch Thừa, liên tục cảm thán nói: “Tô trợ lý cũng ở đây, thật sự là quá trùng hợp, mấy ngày hôm trước vẫn muốn hẹn cậu cùng ăn bữa cơm, nhưng cậu bận quá rồi, vẫn chưa cho tôi cơ hội nào.”
Tô Dịch Thừa mặt không đổi sắc bắt tay với ông ta, trên mặt vẫn hiền hậu cười cười như cũ, gật đầu, nhàn nhạt mở miệng: “Nhờ Trương tổng cất nhắc rồi, thời gian này vẫn bận bịu chuyện nghiên cứu máy móc, đúng là có chút bận rộn.”
“Vậy kính mời không bằng ngẫu ngộ, hôm nay có thể gặp gỡ ở đây, xem ra là chúng ta có duyên ăn bữa cơm này, không thì mời Tô trợ lý hạ mình di chuyển đến gian phòng của chúng tôi đi?” Trương Viễn Sơn mời mọc.
Tô Dịch Thừa cười nhạt nói, “Trương tổng quá khách sáo.” Nói xong quay đầu nhìn về phía An Nhiên, thấy cô cũng đang lẳng lặng nhìn mình. Khóe miệng khẽ giơ lên, tâm tình thoáng cái vui vẻ rất nhiều.
Trương Viễn Sơn này coi như là lão hồ ly, từ người không có gì cả sau một đêm đột ngột phất lên, sau đó ở trên thương trường vật lộn nhiều năm như vậy, bản lĩnh quan sát sắc mặt người khác nhất định có. Thấy thế, như là hiểu rõ cái gì, đã xoay người nói với An Nhiên: “Tô phu nhân, chuyện trong tiệc rượu lần trước thật sự là ngại quá, hôm nay có thể cho tôi vinh hạnh mượn cơ hội này mời Tô phu nhân cũng nhau dùng bữa cơm, coi như là nhận lỗi vì chuyện lần trước.”
Nghe vậy, An Nhiên quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa một chút, thấy anh chỉ mỉm cười nhìn cô, không định mở miệng. An Nhiên cho là anh khó mở miệng từ chối, để cho mình từ chối nhã nhặn. Nghĩ đến đó, liền quay đầu nhìn Trương Viễn Sơn nhàn nhạt mở miệng: “Trương tổng nói đùa, chuyện lần trước không phải đã nói xong rồi sao, chỉ là hiểu lầm, Trương tổng cần phải nghĩ nhiều như vậy.”
“Ha ha, là Tô phu nhân độ lượng, cho dù không vì chuyện lần trước, hôm nay vừa vặn Mạc Phi và Tiểu Tiệp đều có mặt, ba người trước đây đều là bạn học, mà đám Tiểu Tiệp mới từ nước ngoài về, mọi người đã nhiều năm không gặp, hôm nay coi như là ôn chuyện đi.” Trương Viễn Sơn nói, quay đầu nhìn về phía Mạc Phi đứng bên cạnh, nói: “Cậu nói có phải không, Mạc Phi.”
Lúc này Mạc Phi mới hoảng hốt phục hồi tinh thần lại, sững sờ gật đầu, khóe miệng hàm chứa nụ cười cay đắng, gật đầu hùa theo, nhìn chằm chằm An Nhiên nói: “Đúng vậy a, lâu rồi không gặp, quả thật có rất nhiều điều muốn nói, An Nhiên cũng đến ngồi đi, cá quế hoa ở đây không tệ, anh nhớ trước kia em thích nhất là cá quế hoa hấp.”
Sắc mặt An Nhiên cứng đờ, nụ cười trong nháy mắt đông cứng trên mặt. Tránh tầm mắt của anh ta, không nhìn tới anh ta.
Tất nhiên là Tô Dịch Thừa đã nhận ra sự khác thường và thay đổi của cô, đưa tay nắm tay cô, thâm tình cười với cô, sau đó quay đầu nhìn Mạc Phi, bình tĩnh thong dong mở miệng: “Hiếm khi Mạc tổng còn nhớ rõ An Nhiên thích ăn gì, nhưng mà thói quen là chuyện rất lạ lùng, có vài người trước kia vô cùng thích món này, thậm chí là yêu, thế nhưng qua thời gian dài, khẩu vị lại thay đổi, nhất là món ăn mà anh đã loại bỏ sáu năm, còn có thể nhớ được hương vị hồi đó sao? “
Mạc Phi cứng đờ, thân thể rõ là hoảng hốt, nhìn Tô Dịch Thừa, cứng ngắc nói: “Có lẽ là vì sáu năm không ăn rồi, sợ là càng nhớ nhung mùi vị ngày trước đi.”
Trương Viễn Sơn ở một bên nghe như lọt vào sương mù, như thế nào chỉ một lát đã nói đến phương diện đồ ăn?
Nụ cười trên gương mặt Tô Dịch Thừa vẫn chưa đổi, vẫn vân đạm phong khinh như cũ nói: “Có lẽ lúc mới đầu thì sẽ nhớ nhung, dù sao lúc đầu thích như thế, giống như là người nghiện kiêng rượu, khó khăn nhất là thời điểm ban đầu, nhưng qua thời gian rồi, lại là thời gian sáu năm dài như vậy, cũng sẽ không muốn ăn nữa, đã chứng minh rằng cô ấy đã thành công loại bỏ món ăn này khỏi đồ ăn yêu thích của mình.”
“Làm sao anh biết cô ấy không muốn ăn món kia, biết đâu cô ấy ngày đêm mong nhớ, chưa từng quên mất!” Thoáng cái cảm xúc của Mạc Phi bắt đầu trở nên kích động.
“Có lẽ đúng như Mạc tổng nói, quả thực là có tình cảm nồng nàn với món ăn kia, cũng nhớ mãi không quên rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không đi ăn, đơn giản là vì một nguyên nhân, chính là hồi đó món ăn này làm tổn thương cô ấy quá nặng, vết thương đó khiến cô ấy sợ hãi.” Tô Dịch Thừa nói.
Nghe vậy, Mạc Phi sững sờ quay đầu nhìn về phía An Nhiên đứng bên cạnh anh ta, không kìm lòng được tự hỏi: “Là thế sao?”
Trương Viễn Sơn dường như nghe ra cái gì, chẳng qua là màn này rất quái lạ, đành trêu ghẹo hỏi: “Hồi đó Tô phu nhân bị hóc xương cá quế hoa sao?” (TT: haha bác này vui nhỉ)
An Nhiên cười khan, không biết trả lời như thế nào, vô thức quay đầu nhìn về phía Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa vẫn hiền hậu cười như thế, rất tự nhiên đưa tay vòng lên eo An Nhiên, cười cười nói đùa với Trương Viễn Sơn: “Đúng vậy a, hồi đó hóc cái xương cá to như thế,