Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3416 lượt.
phần lại trở thành khách hàng trung thành của nhà hàng, cho dù chi phí ở đây không hề rẻ. Đồng thời giới thiệu bạn bè thân thích với mình đến nhà hàng kiểu Trung Quốc mới mở này.
“Đi thôi, anh nghe nói món ăn Chiết Giang ở nhà hàng này không tệ.” Tô Dịch Thừa nói, dắt tay cô đi vào trong nhà hàng.
“Anh đã từng tới đây ăn sao?” An Nhiên thuận miệng hỏi.
Tô Dịch Thừa cười khẽ lắc đầu, nói: “Chưa, con bé Dịch Kiều kia nói cho anh biết.”
“Dịch Kiều! Chính nó cũng mở nhà hàng a, sao lại tới chỗ người khác ăn?”
“Ha ha. Anh chưa nói cho em biết là nhà hàng này cũng là của con bé Dịch Kiều sao?” Tô Dịch Thừa buồn cười nói.
An Nhiên trợn to mắt, lắc đầu, cô hoàn toàn không ngờ tới Dịch Kiều thế mà lại là bà hoàng của ngành ẩm thực Giang Thành, rõ ràng nhìn qua thì như một đứa trẻ, lại không ngờ có thể mở một nhà hàng lớn như thế!
Hai người đi vào, nhưng không muốn ăn ở phòng riêng, mà trực tiếp ngồi xuống một chỗ trong đại sảnh, Tô Dịch Thừa gọi vài món, như là trùng hợp, An Nhiên phát hiện khẩu vị của anh và cô không khác là mấy, những gì anh thích ăn vừa vặn đều là những món cô thích.
“Thì ra anh cũng thích ăn mấy món ăn này a!” An Nhiên có chút mừng rỡ nói.
“Đúng vậy a.” Tô Dịch Thừa nhàn nhạt đáp lại, khóe miệng trước sau vẫn hàm chứa nụ cười đẹp mắt.
Đi vào mới phát hiện, hình thức quản lý ở đây và ‘Du Nhiên Cư’ rất giống nhau, khác cái là trang thiết bị và cách bố trí ở đây, không hề xa hoa phung phí, tất cả ở đây đều biểu hiện ra sự mộc mạc và giản dị, như tên nhà hàng, yên tĩnh khiến người ta cảm thấy thư thái.
Món ăn rất nhanh được đưa lên, hơn nữa mùi vị thật sự không tệ, không hề thua ‘Du Nhiên Cư’.
“Hôm nay là anh muốn dẫn em đến đây ăn cơm sao?” Gắp món ăn vào miệng, An Nhiên hỏi.
Tô Dịch Thừa cười, nhấc tay nhanh chóng gắp miếng thịt cho cô, nói: “Không phải, ăn xong anh sẽ đưa em đến.”
“Rốt cuộc là chỗ nào a?” An Nhiên có chút ngạc nhiên hỏi.
Tô Dịch Thừa lại cười không nói, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Trong lòng An Nhiên nhỏ giọng mắng hẹp hòi, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm của mình, mà đúng lúc này, thì phía sau có một giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên.
“Tô trợ lý, An Nhiên học tỷ!” Trong giọng nói dường như có chút bất ngờ, có chút vui mừng.
Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, rồi nhàn nhạt gật đầu, trên mặt đang mỉm cười, chẳng qua là nụ cười kia, loáng thoáng hàm chứa cảm giác xa cách, không thân thiện.
Nghe vậy An Nhiên cũng quay đầu, thấy Đồng Tiểu Tiệp cả người vận bộ váy công sở màu trắng, trên mặt mỉm cười nhìn bọn họ.
“Học tỷ và Tô trợ lý cũng đến đây dùng cơm a!” Đồng Tiểu Tiệp cười đi về phía bọn họ, nói: “Món ăn ở đây quả thật không tệ, điều kiện cũng rất tốt.”
An Nhiên nhàn nhạt nhìn cô ta, rồi quay đầu, không tiếp lời cô ta.
Tô Dịch Thừa liếc nhìn An Nhiên, gật đầu mỉm cười với Đồng Tiểu Tiệp, hỏi: “Đồng tiểu thư đến một mình sao? Có muốn cùng nhau ăn không?”
“Không phải, tôi theo chồng tôi đến đây.” Đồng Tiểu Tiệp nhẹ trả lời, nói xong thì xoay người nhìn An Nhiên một chút, thấy An Nhiên thờ ơ bình tĩnh đang ăn cơm.
“À, phải không.” Tô Dịch Thừa gật đầu hiểu rõ, rồi cũng không nói nhiều, chỉ thu hồi ánh mắt, dịu dàng nhìn An Nhiên, lại gắp miếng thịt vào bát An Nhiên, nói: “Ăn thịt nữa đi, em gầy quá.”
Đồng Tiểu Tiệp nhìn bọn họ, khóe miệng cười như có như không, nói, “Tô trợ lý và học tỷ có muốn cùng chúng tôi dùng cơm không, chúng tôi đã đặt phòng riêng ở bên trong, Trương tổng của ‘Viễn Sơn kiến trúc’ đã ở đó. Tôi nghĩ bọn họ trông thấy Tô trợ lý nhất định rất vui vẻ.”
“Không được, chờ lát nữa tôi và An Nhiên còn có việc, lần sau chúng ta gặp lại.” Tô Dịch Thừa từ chối.
Đồng Tiểu Tiệp gật đầu, có chút tiếc nuối nói, “Vậy chỉ có thể chờ lần tới rồi.”
“Ừ, lần sau gặp lại đi.” Tô Dịch Thừa phối hợp gật đầu.
Đồng Tiểu Tiệp nói với An Nhiên: “Học tỷ, tôi đi trước, chị và Tô trợ lý từ từ dùng.” Cũng không thèm để ý An Nhiên có trả lời hay không, nói xong, liền xoay người đi vào trong gian phòng.
Không khí từ sau khi Đồng Tiểu Tiệp đến trở nên hơi kỳ lạ, An Nhiên im lặng ăn cơm, còn Tô Dịch Thừa thì khẽ cau mày nhìn cô.
Không lâu sau, khi Tô Dịch Thừa chuẩn bị nói gì đó, thì thấy Trương Viễn Sơn ở phía sau An Nhiên cười cười đi về phía này, phía sau ông ta, còn có Mạc Phi.
“Tô trợ lý Tô trợ lý, trùng hợp như thế a, các vị cũng đến đây dùng cơm!” Người vẫn chưa đến gần, tiếng của Trương Viễn Sơn đã truyền tới.
Tô Dịch Thừa ngẩng đầu nhìn ông ta, nét mặt lộ ra nụ cười mẫu mực, dịch chuyển cái ghế đứng dậy, đi về phía ông ta. Thấy thế, An Nhiên cũng để bát đũa xuống, đứng dậy, quay đầu, đúng lúc đối diện với Mạc Phi ở phía sau Trương Viễn Sơn.
Trương Viễn Sơn nhìn thấy vợ chồng Tô Dịch Thừa thì thật vui vẻ, sau chuyện ở tiệc rượu lần trước ông ta vẫn luôn muốn tìm thời gian mời Tô Dịch Thừa cùng ăn một bữa cơm, coi như là xin lỗi, nhưng gọi điện mấy lần, tất cả đều bị thư ký của anh cản lại, ngay cả mặt cũng không nhìn thấy. Lần này thật ngờ, hôm nay hẹn vợ chồng Mạc Phi đến đây nói chuyện hợp tác phát triể