Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.
. Cô chỉ cảm thấy có vật gì đó như nắm đấm thụi vào bên trái đầu, đau đớn tới mức cô khó có thể chóng đỡ nổi. Ánh mắt cô dần rã rời, nước mắt như làn sương mịt mù, cô không cất thành lời, cũng chẳng muốn nói gì.
Trong mắt bố cô cũng ánh lên sự hối hận. Ông dang tay như muốn túm chặt lấy Cố Bình An nhưng cô lại lạnh nhạt lẩn tránh. Tay ông đờ đẫn giơ giữa không trung, sau đó co lại, ôm chặt lấy đầu mình.
“Bình An à, con không được nói mẹ con như vậy, con thử hỏi lương tâm mình xem, mẹ con đối xử với con có tốt không? Sao con có thể nói con không phải là con đẻ của bố mẹ?” Trong giọng nói của bố cô ngập tràn mệt mỏi. Trong khi đó, mẹ cô ngồi bên cạnh ông, không hé môi, nước mắt giàn giụa.
“Bình An à, không phải bố mẹ muốn con nhường lại Thẩm An Bình cho Mạc Phi mà là bố mẹ hy vọng hai con không còn bất kỳ quan hệ nào với Thẩm An Bình. Cậu ấy là người rất tốt nhưng không đáng để hai chị em con trở thành kẻ thù.”
“Bình An à, Mạc Phi là chị ruột của con, là con của bố mẹ, cũng như con vậy.”
Câu nói vừa thốt ra, thời gian như dừng lại, không gian như đột ngột xiêu vẹo khiến con người không nhận ra hình dáng của mình nữa. Cả căn phòng im bặt, tới mức khiến người ta rùng mình sợ hãi. Cố Bình An trợn tròn mắt vẻ khó tin, hai tay nắm chặt lại, móng tay dài cắm sâu vào da thịt.
“Mẹ... mẹ nói cái gì?” Cố Bình An quá đỗi bàng hoàng, khó lòng tin đây là sự thật. Cô cho rằng đây là những lời dối trá mà bố mẹ nghĩ ra để lừa gạt cô.
Có lẽ do giữ bí mật này quá lâu nên sau khi nói ra mọi chuyện, bố cô như trút bỏ được gánh nặng, từ từ giải thích: “Khi mẹ con mang thai các con, bà nội con thường nói, sinh đôi sẽ có điềm họa. Bố mẹ đều tốt nghiệp đại học, tất nhiên không tin vào những điều nhảm nhí này. Khi hai con chào đời, bố mẹ mới phát hiện diện mạo hai con không giống nhau, bác sĩ nói là sinh đôi không cùng trứng, rất hiếm gặp. Lúc đó, bố mẹ vui mừng biết nhường nào, một mực muốn nuôi dưỡng hai con... Khi mới chào đời, các con đã đau ốm triền miên, bố mẹ phải bao phen đến bệnh viện. Sau đó, khi các con được chừng tám tháng tuổi, hai đứa đều phát sốt, bác sĩ nói là bị viêm phổi, hai đứa sốt cao liên miên mười hai ngày, không hề thuyên giảm, bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục tình trạng này thì e rằng tính mạng của hai đứa không thể đảm bảo. Sau đó, bà nội con đến, lại nói song sinh là đại nạn, chỉ cần tách ra nuôi dưỡng là được, lúc đó tâm trí bố mẹ rất rối loạn, chỉ nghĩ sao có thể cứu sống hai đứa, liền nghe lời bà nội. Bà nội luôn yêu quý con, trong ngày lễ thôi nôi, con đã nhặt khẩu súng, bà con nói sau này con nhất định sẽ trở thành nữ anh hùng, cho nên cướp mất Mạc Phi.
Không biết là ý trời hay chỉ là trùng hợp, vừa tách nhau ra, con liền hạ sốt, sự sống bừng nở. Khi bố mẹ quay lại tìm Mạc Phi, bà nội đã đem nó cho người khác, dù tra hỏi thế nào bà cũng không nói đã cho ai. Bà nội rất mê tín, luôn cho rằng Mạc Phi là đại họa, đem cho rồi, mọi việc sẽ trở lại bình yên.
“Sau đó thì sao?” Mắt Cố Bình An ngấn lệ. “Do sai lầm của bố mẹ nên con phải gánh chịu mọi hậu quả sao? Vì bà nội ôm cô ta đi cho nên con hạnh phúc hơn vì được ở lại nhà, do đó con phải bồi thường cho cô ta?” Cô cay nghiệt cười, trừng mắt nhìn bố mẹ. “Điều này chẳng liên quan gì đến con, Mạc Phi nên tìm bố mẹ và bà, lẽ gì vì cô ta mà không cho con kết hôn? Đây là thứ lý lẽ quái quỷ gì vậy?”
“Bình An à...” Mẹ cô cứ khóc mãi, cuối cùng cũng thốt nên lời: “Mẹ biết con hận mẹ, mẹ rất ân hận vì khi đó không thể cùng giữ hai con bên mình, là do mẹ ích kỷ, tất cả đều là lỗi của mẹ, coi như mẹ cầu xin con vậy, đừng hận Mạc Phi nữa, đó là chị gái của con, cả cuộc đời này mẹ chỉ mong hai con có thể chung sống hòa hợp... Bình An à, mẹ không hề mong muốn hai con vì Thẩm An Bình mà kết thành thù hận...” Mẹ cô lúc đó nghẹn ngào khóc, mỏng manh, yếu đuối như không thể chịu nổi cú sốc này. Bà bất lực kéo vạt áo của Cố Bình An, còn Cố Bình An chỉ cảm thấy toàn thân đang run rẩy. Cô hiểu rằng chấp nhận yêu cầu của bố mẹ là đồng nghĩa với việc gì, vì thế cô không thể tùy tiện đồng ý.
“Con không có cách nào chấp nhận điều đó. Làm sao bố mẹ có thể ích kỷ như thế, con rất rất ghét Mạc Phi. Dựa vào lý gì mà con phải vì cô ta mà hủy bỏ hôn ước của mình? Cho dù cô ta có là chị gái con đi nữa thì con cũng không có cách nào thay đổi suy nghĩ của mình, rất tiếc bức tranh cha hiền con thảo, chị em hòa thuận mà bố mẹ hằng tưởng tượng sẽ không thể xuất hiện trong gia đình mình, con không thể chung sống hòa bình với cô ta được. Chỉ nhìn vào thái độ của bố mẹ thôi, con đã hận cô ta đến thấu xương rồi! Giờ bố mẹ càng nói con càng cảm thấy ghê tởm, con chịu đủ rồi, từ lâu đã chịu hết nổi rồi!”
Cố Bình An bịt chặt hai tai, lắc đầu lia lịa, cô như người điên lao ra khỏi phòng, bỏ ngoài tai tiếng khàn khàn cố gắng với gọi.
Cô chạy được vài bước thì bị bố cô đuổi theo tóm lại. Người cha rất mực hiền từ giờ đây lại hết sức nghiêm khắc, lúc này Cố Bình An mới thực sự trong thấy khí chất nghiêm nghị của một quân nhân.
“Cố Bình An, con làm mình làm mẩy đủ chưa?