Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng
Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
, vừa bước lên bậc cầu thang, bỗng từ góc rẽ xuất hiện mấy người diện âu phục là lượt phẳng phiu. A Hoa run bắn cả người lên, lén ra sau lưng Diêm Tiểu Đóa: “Mấy vị đại ca, tổng giám đốc Hà có ở đây không...”
Giọng của A Hoa càng lúc càng bé, đến cuối thì chỉ nhỏ như tiếng muỗi vo ve, không còn nghe thấy nổi nữa. Diêm Tiểu Đóa nhận ra một người trong số họ, đó là anh lái xe riêng của Hà Trục: “Chào anh, tôi đến gặp Hà Trục.”
“Cô đợi một chút.”
Năm phút sau, được sự đồng ý, Diêm Tiểu Đóa được người dẫn lên lầu, nhưng A Hoa phải ở bên ngoài.
Diêm Tiểu Đóa được dắt lên sân thượng. Đứng ở cửa, Diêm Tiểu Đóa đã nhìn thấy Hà Trục đang ngồi trên lan can. Gió ở đây rất to, mái tóc đuôi ngựa buộc hờ của Hà Trục bị thổi rối tung, vướng cả vào chiếc băng đô nhiều màu. Bước đến gần anh, Diêm Tiểu Đóa không khỏi cảm thấy tim đập chân run, chỗ Hà Trục ngồi quá nguy hiểm, chỉ cần di chuyển ra ngoài thêm mấy xăng ti mét nữa thôi là có thể dễ dàng bị rơi xuống như chơi.
“Tôi vẫn luôn nghĩ rằng anh đang giúp tôi, không ngờ chính anh lại là người cản trở mọi việc. Có thể cho tôi biết lí do là gì không, cũng là để tôi có thể hoàn toàn từ bỏ hi vọng.”
Hà Trục chăm chú nhìn con đường ngập lá phong bên dưới, nói: “Tôi là người làm ăn, từ trước tới giờ không bao giờ làm phi vụ gì lỗ vốn cả.”
“Anh không cho tôi cơ hội, làm sao biết được ký hợp đồng với tôi thì sẽ lỗ vốn?” Diêm Tiểu Đóa không chắc bản thân có thể thuyết phục được Hà Trục hay không nhưng dù sao vẫn cứ phải thử.
“Rốt cuộc cô quan tâm đến cơ hội này như thế nào?”
“Nó quan trọng như mạng sống của tôi.”
Hà Trục quay đầu lại nhìn cô, đôi môi hiện lên một sự khinh miệt: “Thế thì tốt, đứng ở đây và nhảy xuống, tôi sẽ cho cô cơ hội đó.”
Diêm Tiểu Đóa ngơ ngác, cô không thể ngờ rằng điều kiện trao đổi của Hà Trục lại vô lí thế. Mặc dù chỉ có ba tầng lầu, nhưng nếu nhảy xuống chắc chắn sẽ bị chấn thương. Nhìn thấy mặt đất còn cách mình rất xa, Diêm Tiểu Đóa đột nhiên cảm thấy chóng mặt. Từ 14 tuổi, cô đã sợ độ cao, không cần biết đang đứng ở đâu, cô đều có cảm giác như đang đứng bên bờ vực thẳm.
“Nhảy đi, chỉ cần cô làm được, tôi sẽ không xía vào chuyện này nữa.” Giọng của Hà Trục đầy khinh miệt.
Diêm Tiểu Đóa nghĩ, có thể những kẻ lắm tiền đều thích thú ngắm nhìn sự đau khổ và cùng cực của người khác để thỏa mãn cái tâm lí bệnh hoạn của họ. Cô hiểu rõ mâu chốt bệnh sợ độ cao của mình nằm ở đâu, nhưng bị dồn đến bước này, cô cũng không còn lựa chọn nào khác. Cô nhắm mắt trèo lên lan can. chẳng qua cũng chỉ là ba tầng lầu thôi mà, diễn viên đóng thế ở trường quay không cần phương tiện bảo hộ gì cũng nhảy xuống được. Hai tay buông khỏi lan can, cả thân thể lơ lửng giữa không trung, một cơn gió thổi đến, cô bỗng cảm thấy sợ hãi, tim đập thình thịch, bên tai gió rít vù vù: “Nếu tôi bị ngã gãy chân thì hi vọng công ty sẽ bỏ tiền ra để chữa bệnh cho tôi.”
Chưa nói hết câu, một chân của cô đã bước ra ngoài, người nhẹ bẫng, không có điểm tựa, đến con tim cũng không còn chỗ dựa. Cô cũng không biết tại sao bản thân phải làm như vậy, có lẽ do dũng cảm, cũng có thế chỉ là để chứng minh rằng mình thực sự rất coi trọng cơ hội đó. Nhẫn nhịn một chút, tất cả sẽ qua thôi, rồi mọi chuyện sẽ trở về như lúc bình thường. Nếu như xảy ra chuyện gì thật, thì coi như những gì cô nợ cũng đã được trả hết.
Cơ thể đang trôi la đà như một miếng bông, nhưng rồi một cái ôm chặt vào eo đã đẩy cô trở về với hiện thực. Diêm Tiểu Đóa lảo đảo ngã lăn xuống đất, bàn tay chống mạnh vào mặt sàn, đó là một cảm giác an toàn không thể nói được thành lời. Hà Trục đứng ngay bên cạnh, hết sức bình tĩnh, nhìn cô không chớp mắt: “Đồ điên.”
Giây phút bất cần ban đầu bỗng chốc biến thành sự hối hận, nhưng Diêm Tiểu Đóa vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: “Là do... anh đã kéo tôi lại đấy nhé, thế nên anh phải chịu hết trách nhiệm.”
Cô thở hổn hển, mái tóc dài bay phất phơ trong gió, lộn xộn tứ tung. Trước mặt là đôi bốt dính đầy bụi đất của Hà Trục, Diêm Tiểu Đóa ngẩng đầu lên, cười hì hì với anh: “Anh sẽ để tôi ký hợp đồng chứ?”
Sau một hồi yên lặng, Hà Trục không muốn nhìn cái bộ dạng vui vẻ hớn hở kia của cô nữa: “Trừ phi chứng minh cho tôi thấy sự chân thành của cô, nếu không thì tất cả chỉ là ảo tưởng mà thôi.”
Diêm Tiểu Đóa xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy trên đôi chân gần như đã mềm nhũn: “Tôi rất có thành ý mà! Tôi sẽ cố gắng hết sức để kiếm tiền cho công ty, tôi cũng sẽ không suy nghĩ lung tung gì cả, một lòng một dạ tuân theo sự sắp xếp của công ty.”
Hà Trục hơi mím chặt đôi môi khiến cho Diêm Tiểu Đóa cảm thấy thật bất an: “Cô có biết không? Những diễn viên nữ chẳng có gì nổi bật như cô, cho dù có ký hợp đồng với Phi Thiên Entertainment đi chăng nữa thì cũng sẽ bị vùi dập dưới tuyết lạnh mà thôi, chẳng có cơ hội mà ngóc đầu lên đâu. Đừng mơ tưởng rằng ký được rồi là có thể kê cao gối mà ngủ ngon, không cần suy nghĩ gì nữa. Bởi vì tôi từng là một fan hâm mộ của cô nên tôi mới có lòng tốt nhắc nhở cô vài câu như vậy.”
Thì ra vẫn là cái lí do đó, trong con mắt của Hà Trục, bả