Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

àng ngày càng ít? Vì sao thái độ của Cố Nặc Nhất với cô cứ lập là lập lờ? Vì sao tổng giám đốc Hà lại không đồng ý ký hợp đồng với cô? Đáp án chỉ có một mà thôi."
Anh ta tự đặt câu hỏi rồi lại tự trả lời một cách hết sức say sưa, hùng hồn, cuối cùng thì cũng khiến Diêm Tiểu Đóa phải liếc nhìn anh ta một cái. A Hoa dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt: "Là bởi vì cô trông xấu quá."
Lời nói còn chưa dứt thì A Hoa đã bị Diêm Tiểu Đóa dùng chân đạp ngã lăn kềnh ra sàn. A Hoa lồm cồm bò đứng dậy, phủi vết chân trên quần đi: "Tức giận cái gì chứ, có biết là thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng không, lời nói thật bao giờ chả nghe nghịch cái lỗ tai. Nếu như cô là một cô gái bình thường như bao người khác, thì dung mạo như thế này chẳng có trở ngại gì. Nhưng mẹ trẻ Diêm của tôi à, cái thế giới mà cô đang bon chen vào là làng giải trí đấy! Cái mặt đĩa tây tròn quay này mà chiếu trên truyền hình thì có mà dọa người ta chạy hết, còn giải trí cái nỗi gì nữa."
Cái tay A Hoa đáng ghét đáng chết này, Diêm Tiểu Đóa bị anh ta làm cho phẫn nộ đến mức đạp đá loạn xạ: "Anh đúng là cái đồ không ra gì, im ngay cái mồm thối của anh lại, anh có tin là tôi sẽ sống chết với anh không hả?"
A Hoa cũng không nhường nhịn cô, hai tay chống nạnh đứng cãi nhau với Diêm Tiểu Đóa ngay giữa toa tàu điện ngầm: "Thật đúng là chó dại cắn lung tung, chẳng phân biệt người tốt người xấu gì cả! Diêm Tiểu Đóa, tôi nói cho cô biết nhé, muốn tiếp tục bon chen được trong cái giới này, trừ phi đi phẫu thuật thẫm mĩ! A Hoa tôi đây coi như cũng đã đi nhiều nhìn nhiều rồi, bây giờ trong cái giới showbiz này, sự cạnh tranh cực kì khốc liệt, mười cô nghệ sĩ thì có đến tám cô đã từng động qua dao kéo. Nếu cô dựa vào cái bộ dạng này mà nổi đình nổi đám lên được, thì A Hoa tôi đây ngày ngày sẽ đi lại bằng tay."
Mồm mép của Diêm Tiểu Đóa không nhanh nhẹn được bằng A Hoa, nên cô chỉ có thể tức giận suông như vậy. Nào là ba lô, di động, chìa khóa, cô ném tất tần tật vào người A Hoa, cuối cùng, đến đôi giày cao gót, cô cũng vung thẳng vào anh ta. Bị giày vò tra tấn như vậy, A Hoa cũng nổi cơn tức giận, bỏ xuống giữa đường, quẳng lại một mình Diêm Tiểu Đóa ở trên tàu điện ngầm.
Diêm Tiểu Đóa cũng không rõ là đã đi bộ lung tung trên phố bao lâu, chỉ biết rằng khi về được đến nhà thì đã quá nửa đêm. Cô ôm chặt Bé Dưa nằm cuộn tròn trong chăn, nhưng không thể thiếp đi được. Tin nhắn mà Cố Nặc Nhất muốn tuyệt giao với cô vẫn còn trong điện thoại, nhìn mấy dòng chữ đó mà lòng cô lại đau nhói, buồn bã. Cả căn phòng tối đen như mực chỉ có duy nhất chùm ánh sáng yếu ớt từ chiếc di động phát ra, Diêm Tiểu Đóa do dự lưỡng lự mãi, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho anh: "Nặc Nhất à, có phải là mình trông rất xấu không?"
Hai phút sau, cô đã nhận được câu trả lời: "Xấu chết đi được."
Chỉ vỏn vẹn có mấy chữ đó, trước mắt của Diêm Tiểu Đóa bỗng xuất hiện một màn mờ mờ ảo ảo, cô khóc. Tin nhắn của Cố Nặc Nhất giống như dự báo thời tiết, làm cho thế giới của cô lúc thì gió quật dữ dội, lúc lại mưa bay mịt mùng. Những người coi khuôn mặt làm cần câu cơm, mà cuối cùng lại bị thải loại bởi chính cái cần câu đó, thật chẳng có ngôn từ nào có thể diễn tả được hết nỗi đau khổ, cái thế giới này quả đúng là thay đổi khôn lường hơn cả trong tưởng tượng.
Trời đã hừng sáng mà vẫn không hề có ý định đi ngủ, Diêm Tiểu Đóa ngồi trên giường lật giở lại những tập album ảnh mà ngày trước đã từng chụp. Lúc 3 tuổi, cô đáng yêu trông giống như nhân vật Arale trong phim hoạt hình Tiến sĩ Slump; năm lên 5 tuổi, cô cũng nổi tiếng không kém cạnh gì huyền thoại ngôi sao nhí người Mĩ Shirley Temple, năm lên 10 tuổi, những tờ lịch treo tràn ngập khắp phố phường đều có hình ảnh nhí nhảnh của cô... Những album ảnh như vậy cứ duy trì mãi cho đến năm cô 15 tuổi, đựng đầy kín hai chiếc hộp to tướng, giờ đây tất cả đã trở thành dĩ vãng.
Diêm Tiểu Đóa ngồi trước gương trang điểm, đánh mắt màu xám khói thật đậm, nước mắt bất ngờ tuôn rơi, không thể kiềm chế nỗi, trên gò má hằn lại hai đường nước mắt hòa lẫn mascara chảy xuống. Cô dùng mu bàn tay ra sức quệt đi một cách thật vụng về, chẳng mấy chốc, cả khuôn mặt đã biến thành một mảng lem luốc. Bên tai cô cứ văng vẳng câu "Xấu chết đi được."
Vốn dĩ cô không hề thấy mình quá xấu xí, nhưng bốn chữ đó đã lật đổ hoàn toàn, phủ nhận tất cả những suy nghĩ trước đây của cô, thật quá thất vọng và đau lòng. Có lẽ A Hoa nói đúng, chính vì dung mạo cô xấu xí như vậy mà Cố Nặc Nhất mới lạnh lùng với cô như thế, việc ký kết với Phi Thiên Entertainment mới khó khăn trùng trùng đến thế, rồi ngay cả Hà Trục đã từng rất ngưỡng mộ cô cũng dần dần xa cách.
Có lẽ ông trời đang trừng phạt cô, trừng phạt vì sự kiêu ngạo của cô, trừng phạt vì sự kiêu căng của cô, trừng phạt vì những chuyện cô đã làm sai trong quá khứ.
Diêm Tiểu Đóa bước ra khỏi cửa, cô đứng trầm ngâm trên chiếc cầu vượt dành cho người đi bộ, đăm chiêu ngắm nhìn xuống những dòng xe tất tả ngược xuôi, những dòng người tấp nập qua qua lại lại, nhìn những sự phồn hoa không hề liên quan đến mình đó, tr