Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.
Dưa cô cũng không tìm thấy, buổi tối ngủ cô thấy sợ hãi. "Tuần báo Scandal" đang giở sẵn nằm ngang nhiên trên chiếc giường khổng lồ. Cả một cột tin chính đều viết về tình yêu tay ba giữa Vi An, Cố Nặc Nhất và cô. Bài báo liệt kê về quá trình họ qua lại và những khúc mắc họ gặp phải, làm Diêm Tiểu Đóa cảm giác như đang đọc trong một câu chuyện tình yêu đầy những khúc mắc ly kỳ. Cô bật đèn thức đến tận hai, ba giờ sáng, mãi đến lúc nhận được tin nhắn Cố Nặc Nhất báo rằng đã bắt đầu công việc, mới ôm Bé Dưa cuộn tròn cùng nhau yên giấc.
Cuối cùng thì A Hoa cũng được tự do. Lúc Diêm Tiểu Đóa đi đón A Hoa, anh chàng không nức nở nghẹn ngào giống lần trước nữa, mà đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tiểu Đóa đưa ra một hộp "Đông trùng hạ thảo", A Hoa không chần chừ rút ngay ra một điếu, đặt lên mũi hít một hơi thật dài, lúc này hốc mắt anh mới đỏ lên. Anh xúc động bật lửa, rít liền hai hơi: "Trong này cấm hút thuốc, ấy thế mà cái bang Cháu Rùa kia vẫn cứ hút như thường, anh chỉ dám
nhặt đầu lọc lên ngửi, quá thảm."
"Sao cơ?" A Hoa ngạc nhiên, không ngờ những hành động của mình lại mang đến nhiều phiền phức cho Tiểu Đóa đến vậy.
Nghe A Hoa rủa sả một hồi, trong lòng Diêm Tiểu Đóa cũng thấy có chút nôn nóng. Cô chán nản nghịch nghịch di động, đúng lúc có tin nhắn. Nội dung
tin nhắn rất ngắn, chỉ vẻn vẹn có mấy chữ: "Tôi về Bắc Kinh rồi."
Ánh nắng ban chiều ấm áp, Hà Trục đứng trước ô cửa sổ sát đất rộng lớn, chăm chú nhìn vào những bông tuyết chưa tan trong vườn. Chiếc Roll Royce màu trắng đi vào cửa, anh bị bức tượng vàng trên đầu xe làm chói mắt. Hà Trục bỏ kính xuống, ngồi trên ghế sofa đợi Diêm Tiểu Đóa. Tiếng gõ cửa khe khẽ khiến đôi môi anh khẽ cong lên, nói vọng ra: "Vào đi." Cánh cửa mở ra, Diêm Tiểu Đóa luống cuống đứng bên cửa, cung kính gọi anh một tiếng tổng giám đốc Hà.
Hà Trục rất ghét cách xưng hô sặc hơi tiền này, nhưng Diêm Tiểu Đóa đã
gọi thế này từ rất lâu rồi: "Ngồi đi!"
Tiểu Đóa gượng gạo ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, Hà Trục cầm tờ báo trên ghế sofa lật qua lật lại: "Thế giới này thay đổi nhanh thật, lúc tôi đi bạn gái của Cố Nặc Nhất vẫn là con nhỏ này, vậy mà đến lúc trở về thì cô và hắn đã sống chung rồi. Nếu về muộn thêm chút nữa có khi cô còn sinh cả con rồi
ấy nhỉ."
Tiểu Đóa không lên tiếng, Hà Trục toàn nói những lời khó nghe, tất cả những gì cô có thể làm chỉ là nhẫn nhịn. Hà Trục đứng lên tiến về phía cô, đến vị trí cách một bàn tay, anh mới dừng lại, nhưng mũi của hai đôi giày đã chạm vào nhau rồi.
"Diêm Tiểu Đóa, cô có thấy mình có lỗi với tôi không? Tôi vượt quyền giúp cô nắm bắt cơ hội, cô lại vứt bỏ cơ hội đó không chút mảy may mà lên giường
với Cố Nặc Nhất."
Rõ ràng câu này của Hà Trục đã vượt quá mức chịu đựng của cô: "Anh bảo
tôi phải làm thế nào? Trong khi tôi cũng muốn kiếm tiền về cho công ty, nhưng bây giờ mọi công việc của tôi đều bị hoãn lại rồi, không có bất kỳ một hoạt
động nào hết."
Hà Trục ngớ người, ánh mắt Diêm Tiểu Đóa lấp loáng sự phẫn nộ. Anh lùi về phía sau vài bước, đứng dưới ánh nắng mặt trời, không khí vốn đang căng thẳng hơi hòa hoãn lại. Diêm Tiểu Đóa nhìn Hà Trục đang được ánh nắng mặt trời nhuộm vàng, mái tóc hạt dẻ mềm mại rủ xuống bờ vai, thân hình thẳng tắp, ánh mắt xa xăm lộ rõ vẻ cô đơn hiu quạnh.
"Diêm Tiểu Đóa, bây giờ cô hạnh phúc không?" Hà Trục thấy cô không đáp,
lại hỏi thêm lần nữa, "Ở bên Cố Nặc Nhất, cô có hạnh phúc không?"
Hà Trục nhìn những chú chim sẻ đang tíu tít mổ ngô ngoài bậu cửa sổ, ánh mắt di chuyển về cánh cửa sổ. Trên lớp kính thủy tinh phản chiếu nụ cười
ngượng ngùng của Tiểu Đóa, chỉ thấy cô nói: "Rất hạnh phúc."
Trái tim Hà Trục như bị đâm một nhát: "Vậy tôi hỏi cô, có được Cố Nặc
Nhất rồi, cô không cần sự nghiệp nữa phải không?"
Trên lớp kính thủy tinh, cuối cùng thì bóng hình Diêm Tiểu Đóa cũng lộ ra một tia bất lực. Lúc này Hà Trục mới vừa lòng quay người lại: "Là phụ nữ, có một người đàn ông yêu thương mình, là đời này đã mãn nguyện rồi, sự nghiệp chẳng qua chỉ thêu hoa trên gấm có cũng được mà không cũng chẳng sao mà thôi. Tôi chỉ cảm thấy, mất bao công sức để có được cơ hội như vậy mà bị vứt bỏ một cách phũ phàng, thì nhẫn nại bao nhiêu năm qua của cô được coi là
gì?"
Sao có thể vứt bỏ được đây? Trước giờ cô chưa từng có suy nghĩ như vậy, chỉ là lại một lần nữa rơi vào cảnh bế tắc mà thôi. Chính Cố Nặc Nhất là người mang đến cho cô hơi ấm và an lành, nhưng chính hơi ấm này đã làm cô dần quên đi đau khổ lúc ban đầu.
"Diêm Tiểu Đóa, giữa sự nghiệp và tình yêu, cô chỉ được chọn một thứ, hãy
nói cho tôi biết sự lựa chọn của cô."
Hà Trục đanh thép bức ép, giống y như lúc Cố Nặc Nhất ép hỏi cô ở triển
lãm tranh, một lần lựa chọn như vậy là đủ lắm rồi: "Tôi sẽ không từ bỏ cái nào
hết."
Giây phút trầm lặng qua đi, Hà Trục cất tiếng cười: "Trên đời này làm gì có
nhiều chuyện tốt đẹp đến thế, có mất thì mới có được."
"Tổng giám đốc Hà, tôi đảm bảo sẽ không để chuyện yêu đương ảnh hưởng
tới công