Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.
cùng mới biết mình yêu nhiều bao nhiêu."
Mắt Diêm Tiểu Đóa cay cay, Cố Nặc Nhất đã kiên quyết như vậy, không chút hối hận, không chịu lùi bước, vậy mà cô chỉ biết trốn tránh và sợ hãi. Cô ngẩng đầu nở một nụ cười sáng rực như ánh ban mai với Cố Nặc Nhất: "Em
biết rồi, chúng ta sẽ không trốn tránh nữa."
Hai người có bề ngoài rực rỡ, chỉ khi ở cạnh nhau mới cảm nhận được sự ấm áp, tết Nguyên tiêu của hai người như thế là đã viên mãn. Diêm Tiểu Đóa thích chiếc giường lớn trong phòng ngủ, trần nhà có tấm sa tanh màu hồng. Đây chắc chắn không phải phong cách của Cố Nặc Nhất, Cố Nặc Nhất mà cô quen biết chỉ thích sự phối hợp đơn giản và màu sắc đơn giản. Cố Nặc Nhất nhận ra vẻ hoài nghi của cô, chỉ cười rồi ôm cô vào trong lòng: "Cuộc sống mà,
phải có chút ngẫu hứng mới tốt."
Tuy chiếc giường rất to, nhưng hai người vẫn dựa sát vào vào nhau, mặc
đồ ngủ đôi, nằm trên giường cũng có thể nhìn thấy từng chùm pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời bên ngoài cửa sổ. Trong nhà Cố Nặc Nhất tạm thời vẫn chưa có đường dây ti vi và mạng. Tiểu Đóa cũng quen dần với cuộc sống như vậy.
"Bé Ngốc à, sinh cho anh một em bé kháu khỉnh đi, để củng cố địa vị bà bé
của em nhé."
Diêm Tiểu Đóa giãy thoát ra khỏi vòng tay của anh: "Nói linh tinh gì thế,
mới sống chung với nhau có mấy ngày anh đã bàn chuyện con cái rồi là sao."
Ai ngờ, Cố Nặc Nhất lật người giữ chặt cô dưới thân mình: "Mấy ngày thì
làm sao? Cho dù là mấy ngày thì anh vẫn có quyền làm bố chứ."
"Mình còn chưa kết hôn mà, sao lại đòi có con rồi, toàn nói năng lung tung
thôi à."
"Vậy nếu mình kết hôn thì em sẽ sinh em bé cho anh sao? Anh muốn mười
đứa thì em cũng phải đẻ đó nha."
Đẻ mười đứa để thành heo nái à! Tuy Diêm Tiểu Đóa trợn mắt lườm anh, nhưng lòng lại thấy ngọt ngào hơn mật.
Sáng hôm sau, Diêm Tiểu Đóa bị Cố Nặc Nhất hôn đánh thức, anh cứ liên tục thì thầm bên tai cô: "Bà bé, mau dậy làm đồ ăn sáng nào, Cố lão gia đói
rồi."
Tiểu Đóa xuống bếp hầm cháo trắng nóng hổi bưng lên, còn có mấy chiếc bánh bao kèm theo một đĩa dưa chua, bữa sáng tuy đơn giản nhưng lại cực kỳ hợp khẩu vị. Lúc ăn, Tiểu Đóa chợt nhớ ra một chuyện: "Nặc Nhất, bệnh đau đầu của anh đã đỡ chút nào chưa? Em thấy dạo này trạng thái tinh thần của
anh tốt hơn nhiều."
Cố Nặc Nhất dùng thìa quấy bát cháo đang còn nóng: "Cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi chút là ổn ấy mà. Em mau ăn đi, lát
nữa anh dẫn em tới một nơi."
Ăn sáng xong hai người rời khỏi nhà, tới thẳng siêu thị xe.
"Nặc Nhất, anh muốn đổi xe mới sao?"
"Em toàn gây rối khắp nơi, lái xe đua đến giúp em chẳng tiện chút nào, nên
anh phải đổi một chiếc xe việt dã thôi."
Nghe Cố Nặc Nhất nói vậy, Diêm Tiểu Đóa thấy hơi hụt hẫng: "Em xin lỗi,
em toàn làm anh phải lo lắng."
Cố Nặc Nhất xoa xoa đầu cô: "Anh giỡn em thôi! Chiếc xe thể thao này chỉ có hai chỗ ngồi, sau này em sinh em bé, bọn nhóc ngồi đâu chứ? Thế nên đổi
một chiếc xe mới là cực kỳ cần thiết đấy nhé."
Câu trả lời này còn làm cô cuống quýt hơn câu trả lời trước, cách nghĩ của Cố Nặc Nhất cứ kỳ kỳ, làm cô không tài nào hiểu nổi.
Trong siêu thị xe, họ dạo qua vài cửa hàng tráng lệ, cuối cùng chọn mua một chiếc Land Rover phân khối lớn, mấy ngày nữa sẽ nhận xe.
"Em lái chiếc xe này nhé, phụ nữ lái xe việt dã tầm nhìn tốt hơn. Vốn dĩ muốn mua cho em chiếc tốt hơn, nhưng lúc mua nhà anh dùng hết sạch tiền rồi, thêm cả trang trí nội thất nữa nên chẳng còn lại bao nhiêu tiền." Cố Nặc Nhất vừa lái xe vừa giải thích cho Diêm Tiểu Đóa.
Trong mắt cô thì Land Rover hay Roll Royce chẳng có gì khác biệt, đều là những thứ cô không thể mua nổi: "Thực ra, chỉ cần mua chiếc Daewoo bình thường hơn một trăm ngàn cũng tốt lắm rồi. Chiếc Fiat của A Hoa em cũng lái
được mà, chìa khóa xe em vẫn cầm này."
"Làm sao anh để em chịu thiệt thòi khi sống với anh được, anh chịu trách nhiệm làm trụ cột gia đình, em phụ trách nấu cơm và sinh con, phân công rõ
ràng không ai can thiệp việc của ai cả."
Trời ạ, lại nhắc tới chuyện sinh con rồi! Diêm Tiểu Đóa thở dài, hình như cô sống cùng Cố Nặc Nhất ngoài chuyện sinh con ra thì chẳng có chuyện gì
nghiêm túc cả. Họ từ Hải Nam trở về là đã vào ở luôn trong biệt thự nên vẫn
còn một số đồ đạc để lại căn nhà cũ. Ngày kia Cố Nặc Nhất phải bắt đầu làm việc nên nhân lúc hôm nay đang rảnh rỗi, hai người quay về thu dọn một chút. Trước lúc quay về nhà cũ, hai người tạt qua cửa hàng chăm sóc động vật đón Bé Dưa. Bé Dưa cứ nằm gọn trong lòng Tiểu Đóa, nhìn có chút tủi thân. Tiểu Đóa vuốt ve Bé Dưa mãi, dần dần nó mới bình tĩnh trở lại.
Khi chiếc xe thể thao vào khu nhà nhỏ, hai người nhìn thấy chiếc Limousine xa xỉ của Vi Vi. Chiếc xe Benz màu đen dừng trước cổng, hình như đợi họ từ lâu lắm rồi. Tiểu Đóa biết Cố Nặc Nhất không thích tiếp xúc với Vi Vi, mỗi lần gặp bà tâm trạng anh đều đi xuống. Vi Vi mặc áo khoác da bước từ trên xe xuống: "Bé Cưng, con chuyển nhà rồi à? Nhân viên nói con không sống ở đây
nữa."
Cố Nặc Nhất cực kỳ miễn cưỡ