Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.

ng trả lời "ừm" một tiếng, tiếng mèo kêu làm Vi Vi vốn dĩ đang bình tĩnh bỗng lui về phía sau vài bước. Tiểu Đóa thấy vậy vội nói: "Hai người nói chuyện, em lên nhà trước." Dứt lời, cô bèn ôm Bé Dưa nhanh như gió lẩn lên lầu.
Lái xe của Vi Vi bê một thùng đồ từ cốp xe ra, đặt vào chiếc xe thể thao của
Cố Nặc Nhất. Cố Nặc Nhất cau có hỏi: "Thứ quái gì vậy? Tôi không cần."
"Đây là ít thuốc bổ mẹ mua từ Mỹ về. Con làm việc vất vả vậy, phải bồi bổ
c ơ t h ể c h ứ ."
Vi Vi lại lấy mấy túi từ chiếc xe Benz xuống: "Mẹ mua cho con vài bộ quần
áo."
"Phiền phức quá đi, tôi đã nói là tôi không cần, bà đi đi."
Vi Vi không hề tỏ ra buồn bực chút nào, lại đặt mấy chiếc túi đó về xe mình:
"Con chưa cần thì cứ để tạm ở chỗ mẹ nhé. Bé Cưng, con sống chung với Tiểu
Đóa rồi à?"
Cố Nặc Nhất không ngừng đá đá mấy hòn sỏi dưới chân: "Trên báo trên đài
đều viết rõ rành rành rồi, bà còn hỏi gì nữa."
Tuy chẳng câu nào nghe lọt tai nhưng Vi Vi cũng biết trước câu trả lời rồi:
"Mẹ chỉ tiện miệng hỏi thế thôi, chỉ cần con thấy hạnh phúc là được, mẹ sẽ không can thiệp vào chuyện của các con đâu. Cũng muộn rồi, mẹ phải đi đây.
Bé Cưng, hôm nào mời mẹ tới thăm nhà mới nhé."
Cuối cùng thì chiếc xe Benz ấy cũng rời đi, Cố Nặc Nhất nhìn thùng thuốc bổ sau cốp xe, thở dài rồi lên lầu. Diêm Tiểu Đóa đang thu dọn đồ đạc, Bé Dưa nằm cuộn tròn trên sofa ngủ ngon lành. Cô lấy áo sơ mi trắng của Cố Nặc Nhất từ trong tủ ra, gấp gọn gàng từng chiếc một bỏ vào trong va li. Cố Nặc Nhất thấy dáng vẻ cô đang làm việc, không kìm lòng được liền ôm cô vào lòng. Diêm Tiểu Đóa muốn thoát ra nhưng tiếc là không thành công: "Anh đừng quấy
nhiễu nữa, mau xếp đồ đi nào."
Lúc này anh mới buông cô ra, vào thu dọn phòng tắm. Tiểu Đóa hơi thẫn thờ, cô thấy mình thật kém cỏi, Vi Vi đứng ngay trước mặt mà cô không mở miệng ra hỏi được câu nào. Nhưng cô cũng chỉ thẫn thờ được một lúc thì nhận được cuộc gọi của Vi Vi.
"Chị Vi Vi"
"Gần đây em khỏe không?"
Diêm Tiểu Đóa vội vã hỏi: "Lúc nào em có thể trở lại làm việc ạ?"
Đầu dây bên kia trầm ngâm trong phút chốc: "Tạm thời em cứ yên lặng
một thời gian đã, tin tức bây giờ rất bất lợi cho em, công ty cũng rất đau đầu,
phải có cách giải quyết chu toàn mới được."
Tiểu Đóa thất vọng gác máy. Xem ra, lần này cô gây chuyện tày đình rồi.
"Bé Ngốc à, dọn đồ xong mình về nhà thôi, hôm nay anh muốn ăn món
trứng sốt cà chua."
Tiểu Đóa trả lời một cách máy móc: "Vâng ạ."
Nguyên áo sơ mi trắng đã chiếm cả một va li. Tiểu Đóa nhớ là ở nhà mới
vẫn chưa có thuốc giảm đau, thời gian gần đây tuy anh không phát bệnh nữa,
nhưng phòng xa vẫn hơn. Cô tiện tay mở ngăn kéo ở đầu giường ra, bên trong
là cả một hàng thuốc giảm đau được xếp gọn gàng. Diêm Tiểu Đóa lấy tất cả thuốc trong đó ra, thì phát hiện ra một cuốn album ảnh.
Cô thử lật giở vài trang ra xem, bên trong toàn là ảnh của cô và Cố Nặc Nhất hồi nhỏ, từng trang từng trang tựa như một cuốn phim hiện ra trước mắt, cả hai lúc đó đều cực kì dễ thương. Cuốn album rất dày, cứ lật qua mỗi trang lại như qua một khoảnh khắc, tới bức cuối cùng khóe mắt cô đã long lanh. Bức ảnh cuối cùng mới được chụp gần đây, gương mặt cô hiền hòa yên tĩnh, đang ôm Bé Dưa trong lòng. Cố Nặc Nhất đã chụp trộm nhân lúc cô đang ngủ. Mãi tới lúc này cô mới nhận ra rằng anh và cô đều giống nhau, đều không phải vui đùa chốc lát, mà là âm thầm, lặng lẽ thích nhau từ rất lâu rồi, chỉ là quá kín đáo không để đối phương biết mà thôi.
Một tiếng "meo" cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Tiểu Đóa đặt cuốn album vào va li đựng đồ, bế Bé Dưa lên rồi gọi vọng ra bên ngoài: "Cố Nặc Nhất, em
sắp đồ xong rồi."
Cố Nặc Nhất nghe tiếng liền đi vào phòng ngủ, hôn lên trán cô: "Khổ thân
em quá, mẹ bọn nhóc à."
Lưng cô bỗng chốc cứng đờ, mỗi ngày đổi một cách xưng hô, không ngày nào giống ngày nào cả: "Có khi dăm bữa nửa tháng nữa anh lại gọi em là mụ
vợ già cũng nên?"
Nụ cười của anh lúc nào cũng ấm áp như ánh mặt trời vậy: "Sao lại thế được? Sau này anh sẽ không đổi cách xưng hô nữa, tuy gọi thế này hơi quê,
nhưng lại gần gũi thân thiết nhất."
Những ngày tháng tươi đẹp luôn trôi qua rất nhanh, thế giới của hai người kết thúc sau vài tháng ngắn ngủi, Tiểu Đóa lái chiếc Land Rover mới đưa Cố Nặc Nhất tới sân bay. Cô không bước xuống xe, bởi các ngôi sao không có cuộc sống riêng tư, nhất là khi hai người đều đang trong tầm ngắm của công chúng. Cách cửa sổ xe, Tiểu Đóa vẫy tay chào Cố Nặc Nhất. Bởi cô từng nếm trải cảm giác ấm áp nên khi hơi ấm rời xa, còn lại trong cô nỗi lo sợ hoang
mang: "Nặc Nhất, nửa tháng nữa anh sẽ trở về, phải không?"






Lúm đồng tiền trên má Cố Nặc Nhất thực sự quá đẹp: "Ngốc ạ, những gì
hứa với em nhất định anh sẽ làm được."
Cuối cùng thì cái người được vũ trang đến tận răng kia cũng hòa vào dòng người, tâm tư của cô cũng theo bước chân anh. Cô thấy buồn bã quay về biệt thự, căn nhà quá lớn, lớn đến nỗi ngay cả Bé


Polly po-cket