Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.

h bất giác buồn cười nghĩ: “Anh cứ việc cải trang đi.”
Âu Lâm Tỷ đứng trước mặt Cố Tiểu Khanh, săm soi cô từ đầu đến chân rồi kết luận: “Anh bảo này Cố Tiểu Khanh, sao em vẫn xấu thế hả, đám cưới người ta sao không mặc đẹp một chút?”
Chính vì hôn lễ của Trương Diệu Dương cô mới ăn vận giản dị, cố ý chọn trang phục màu xám nhạt đơn điệu. Bị Âu Lâm Tỷ châm chọc, Cố Tiểu Khanh cũng lười chấp nhặt. Cô quay đầu nhìn chỗ khác xem như không quen biết.
Âu Lâm Tỷ không vì vậy mà nản lòng. Anh tỉnh bơ ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô, lấy điện thoại ra chơi game. Càng về sau bàn càng đông, đa phần những người đến là bạn học của Trương Diệu Dương, hầu như Cố Tiểu Khanh không nhận ra người nào trong số họ. Mọi người gặp nhau chào hỏi vui vẻ, trong khi Âu Lâm Tỷ nãy giờ cắm cúi vào chiếc điện thoại, chưa một lần ngẩng đầu nói chuyện với ai.
Không khí tiệc cưới ồn ào náo nhiệt. Trương Diệu Dương uống rất nhiều rượu, cơ bản anh đều đón nhận tất cả những ly rượu đưa tới. Suốt buổi, anh nhất quyết không nhìn đến Cố Tiểu Khanh. Dĩ nhiên cô biết, thời khắc này anh không những oán cô mà còn hận chính bản thân mình.
Một lát sau, Cố Tiểu Khanh thấy mặt Trương Diệu Dương đỏ bừng, chân đứng nghiêng ngã không yên. Cô thấp thỏm nghĩ, giờ còn ngồi ở đây, ngộ nhỡ Trương Diệu Dương không khống chế được bản thân làm ra chuyện gì xấu hổ thì biết làm sao. Cho nên thừa dịp họ còn chưa qua đến bàn này mời rượu, cô nhanh chân len lén chạy ra ngoài.
Bên ngoài khách sạn, ánh nắng mùa đông vẫn lười biếng chưa muốn ló dạng, bầu trời cao rộng bao la một màu xanh thắm. Cố Tiểu Khanh ngửa đầu thở ra một hơi. Cô bước chầm chậm trên vỉa hè, chưa ăn được bao nhiêu nhưng không thấy đói. Cổ họng có chút khô rát, cô đến sạp báo mua cho mình một chai nước.
Cố Tiểu Khanh đang trả tiền thì nghe tiếng còi xe hơi vang lên phía sau. Ngoảnh lại thấy Âu Lâm Tỷ ngồi trong xe nhìn cô cười hì hì.
Cố Tiểu Khanh đứng yên tại chỗ, mở nắp chai uống một ngụm nước.
Âu Lâm Tỷ lớn tiếng gọi: “Cố Tiểu Khanh, đi nào, anh chở em đi chơi!”
“Thôi, tôi không đi.” Cố Tiểu Khanh lắc đầu, chân cắm rễ trên mặt đất.
Âu Lâm Tỷ thất vọng, khóe miệng xuôi xị. Anh ló đầu ra nói tiếp: “Định nhờ em một việc, được không?”
“Chuyện gì vậy?” Cố Tiểu Khanh lơ đễnh hỏi.
“Sắp Tết phải không? Anh muốn ra chợ hoa mua chút cây cỏ bông hoa về trang trí trong nhà. Em đi theo chọn giúp anh nhé.”
Cố Tiểu Khanh vẫn do dự không nhích một bước. Âu Lâm Tỷ ráng tiếp tục thuyết phục: “Đi đi mà, hôm nay cuối tuần, giờ em về chẳng phải rảnh rang không có việc gì làm sao?”
Cố Tiểu Khanh cân nhắc một chút rồi quyết định đi qua ngồi vào xe Âu Lâm Tỷ. Thành công “dụ” được cô lên xe, Âu Lâm Tỷ cười toe toét.
Chợ hoa nằm ở ngoại thành thành phố C, khi họ đến nơi đã là một giờ sau. Còn mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, trong chợ người mua kẻ bán tấp nập. Rất tự nhiên, Âu Lâm Tỷ nắm tay Cố Tiểu Khanh dẫn vào chợ. Cô lại ngại chen lấn giữa dòng người đông đúc nên để mặc anh dắt đi.
Họ theo dòng người chậm rãi tiến về phía trước. Âu Lâm Tỷ chưa mua gì, Cố Tiểu Khanh chỉ thấy anh rẽ vào hàng nọ, tấp vào hàng kia, hễ thấy cái gì lạ mắt liền đến gần hỏi giá. Đi được một đoạn, Âu Lâm Tỷ lúc này xem đã nhiều, hỏi cũng không ít nhưng mua thì không. Tuy vậy, Cố Tiểu Khanh vẫn kiên nhẫn theo anh đi loanh quanh.
Sau cùng, Âu Lâm Tỷ dừng chân ở một cửa hàng, anh tỏ ra đặc biệt hứng thú với một cây tắc lớn, vòng quanh ngắm nghía mấy lượt. Cây tắc này quả thật hình dáng rất đẹp. Chiều cao khoảng một đầu người, trên cây những trái tắc tròn trĩnh mọc sai trĩu cành, nhìn từ xa chẳng khác nào một khối vàng rực rỡ.
Âu Lâm Tỷ vừa hỏi thăm giá cả, ông chủ cửa hàng tức thì nói ra một con số. Cố Tiểu Khanh mặc dù không rành rẽ chuyện cây cảnh này lắm nhưng cô đoán được ông ta rõ ràng đang nói nhăng nói cuội. Nhìn lại y phục trên người Âu Lâm Tỷ, cô hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Cố Tiểu Khanh đứng một bên không định xen vào. Cô “xấu bụng” nghĩ, Âu Lâm Tỷ giàu mà, có bị người ta gạt tiền chắc anh cũng chẳng mấy bận tâm.
Thực tế chứng minh, Cố Tiểu Khanh đã đánh giá thấp Âu Lâm Tỷ.
Ngược hẳn với suy đoán của Cố Tiểu Khanh, anh cực kỳ bận tâm. Âu Lâm Tỷ hiên ngang đứng tại chỗ cò kè mặc cả với chủ hàng, quyết không sờn lòng. Từ cái giá 1500 cao chót vót anh thẳng tay trả xuống còn 500, chủ hàng tất nhiên mặc kệ. Tốt thôi, anh tiếp tục khua môi múa mép, bày ra đủ thứ trò. Trước cảnh một quý công tử hòa hoa phong nhã “trình diễn” giữa phố chợ nhộn nhịp, số người tụm vào ngóng chuyện lúc càng đông. Ông chủ đã không buôn bán được lại còn rước thêm phiền phức vào người.
Rốt cuộc, ông ta xuống nước nhượng bộ: “500 tôi không bán được, vậy đi, tôi để cho ông anh giá nhập hàng 800. Ông anh xem được thì mua, không thì thôi. Phiền ông anh đừng ở đây cản trở tôi làm ăn nữa.”
Âu Lâm Tỷ bấy giờ mới vui sướng đồng ý. Anh hỏi ông ta có giao hàng hay không, ông ta đáp có thể tìm người giao nhưng anh phải chịu phí chuyên chở. Âu Lâm Tỷ lẹ làng hồ hởi gật đầu.
Chủ hàng bấm điện thoại gọi n


XtGem Forum catalog